Chương 49: Quỷ ốc

Nếu quỷ ốc ở công viên trò chơi đều được bật đèn, Tống Quân tin rằng tất mọi thứ ở xung quanh khi bị bại lộ dưới ánh sáng sẽ thập phần buồn cười. Nhưng đây là trong hoàn cảnh tối om, mặc dù chỉ là một trò chơi giả nhưng cũng có thể dọa người khác.

Thứ khiến con người sợ hãi nhất chính là mình đang ở trong bóng đêm nhưng vì không biết có thứ gì sẽ xuất hiện cho nên dẫn đến sợ hãi.

Vì phía trước Tống Quân có Hạ Hoằng Thâm, sau lại có Lăng Tiếu và Phó Văn Hy cho nên sợ hãi này giảm bớt ít nhiều, trong lòng hắn cũng thoải mái.

Tỷ như hiện tại, Hạ Hoằng Thâm có chút ghét bỏ đánh ngã một nữ quỷ xõa tóc đột nhiên rơi xuống ở phía trước.

Tống Quân vội vàng đi qua theo Hạ Hoằng Thâm, cố gắng không để nữ quỷ rơi xuống trước mặt mình một lần nữa.

Quỷ ốc trong công viên trò chơi cũng không rộng lắm, vốn là chỉ một đoạn đường nội thành, xung quanh đất đai đều là tấc đất tấc vàng nhưng đây cũng là nơi không quá rộng để xây dựng một quỷ ốc không được hoan nghênh ở trong một công viên trò chơi.

Bọn họ đi đã hơn mười phút nhưng cũng không thấy đường ra, lúc này Tống Quân thấy đầu hơi lạnh. Hắn nhìn thấy quan tài đột nhiên mở ra có một ánh sáng lục quang, còn nghe được tiếng quỷ kêu nhưng đến bây giờ bỗng nhiên yên tĩnh lại, chủ nhân kỳ dị của Tây Đô cũng không nhìn thấy. Chỉ thấy phía trước cách đó không xa có một ngọn đèn màu xanh kéo dài ánh sáng như cũ.

Tống Quân nghe thấy Lăng Tiếu ở phía sau hắn không xa nói một câu: "Không đúng lắm."

Hạ Hoằng Thâm nói: "Quả thật không đúng, chúng ta tiến vào trận pháp do người khác bày ra rồi."

"Trận pháp?" Phó Văn Hy thực kinh ngạc.

Hạ Hoằng Thâm ngừng lại, "Cửu môn khu âm chi trận? Biết trận pháp này không?" Ngữ khí của hắn có chút nghi hoặc, sau đó lập tức nói: "Cẩn thận một chút, mặc kệ thấy cái gì, nghe được cái gì, tất cả đều không cần kinh hoảng."

Nghe Hạ Hoằng Thâm nói như vậy, Tống Quân ngược lại càng thêm kinh hoảng, nói: "Sẽ thấy cái gì?"

Hạ Hoằng Thâm lại chỉ nói: "Không cần sợ hãi."

Hắn nhắm mắt lại, cẩn thận dò xét trận pháp, sau đó hắn mang theo Tống Quân tiếp tục đi về phía trước mặt. Trận pháp này tuy rằng phức tạp, nhưng ở chỗ mắt trận sẽ có người bầy trận, với hắn mà nói, chỉ cần phá giải không phải việc khó bởi vì bất luận cảnh tượng gì cũng không thể làm hắn sinh sợ hãi.

Đồng dạng, Tinh Quân cũng sẽ không sợ hãi bởi vì hắn cũng không có cảm xúc sợ hãi này.

Nhưng Tống Quân cũng không cho mình là Tinh Quân, hắn cảm thấy hắn rất sợ hãi.

Hắn nhìn không thấy người trước người sau, ở gần mặt đất có một ít điểm sáng mong manh nên không đủ chiếu sáng người phía trước và người phía sau. Hắn chỉ cảm giác Hạ Hoằng Thâm nắm tay hắn cùng với tiếng bước chân phía trước và phía sau.

Không biết như thế nào, Tống Quân cảm thấy rất sợ hãi. Hắn luôn cố gắng phân biệt tiếng bước chân là của người nào, không phải không có âm thanh mà tiếng bước chân của Phó Văn Hy hơi có vẻ nhẹ nhàng, Lăng Tiếu thì trầm ổn hơn. Đang bước đi, Tống Quân hoảng hốt nhận ra phía trước có thêm một người.

Hắn lắc lắc cánh tay của Hạ Hoằng Thâm, hỏi: "Sư huynh, phía trước anh không có ai chứ?"

"Không có!" Hạ Hoằng Thâm nói rất khẳng định.

Thực ra Tống Quân đã biết đáp án. Hắn chỉ muốn nghe Hạ Hoằng Thâm nói ra, như vậy hắn mới có thể thấy yên tâm. Tiếp theo hắn liền tự bảo mình không được có suy nghĩ bậy bạ, ở lòng thầm hát, dù thế nào đi nữa hắn cũng không cần biết đường, chỉ cần có Hạ Hoằng Thâm nắm tay hắn  dắt đi là được rồi.

Nhưng càng đi, Tống Quân đột nhiên phát hiện tiếng bước chân phía sau đã biến mất. Hắn lặng đi một chút, vừa cẩn thận lắng nghe, đúng là hắn không còn nghe được bước chân của hai người Phó Văn Hy và Lăng Tiêu, chỉ còn lại bước chân của hắn và Hạ Hoằng Thâm.

Tống Quân nuốt nước bọt, nói: "Hạ sư huynh, bọn Lăng Tiếu không thấy nữa?"

Hạ Hoằng Thâm bình tĩnh nói: "Rời ra rồi, có ảo giác."

Tống Quân nhất thời lo lắng, "Bọn hắn sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"

Hạ Hoằng Thâm nói: "Không nên coi khinh Lăng Tiếu!" Sau khi nói xong trầm mặc, lập tức còn nói, "Đừng buông tay, bằng không chúng ta cũng có thể bị phân tán."

Tống Quân gật gật đầu, lập tức nhớ ra Hạ Hoằng Thâm không thể nhìn thấy, vì thế nhẹ giọng nói: "Vâng."

Lại đi về phía trước vài bước, Tống Quân đột nhiên kỳ quái nói: "Vì sao em không thấy ảo giác?"

Hạ Hoằng Thâm cũng không lập tức trả lời hắn, mà trong giây phút ngắn ngủi im lặng, lúc sau hắn hỏi lại một câu: "Làm sao ngươi biết ngươi không thấy ảo giác?"

Tống Quân nghe vậy thì ngẩn ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!