Chương 48: Công viên trò chơi

Nhà của Lăng Tiếu là chung cư ở trung tâm chợ. Tống Quân ôm Tiểu Hắc miêu đi lên tầng ba, hắn từng đứng trước cửa một lúc tới đây, hít sâu một hơi, sau đó mới gõ cửa phòng.

Bọn họ cũng không có mở cửa nhanh như vậy, Tống Quân thậm chí có chút hoài nghi bên trong có phải hay không căn bản không có người.

Nhưng Tiểu Hắc miêu lấy một móng vuốt lay tay hắn, ý bảo hắn đợi lát nữa rồi xuống.

Quả nhiên qua chừng một phút, sau khi Tống Quân gõ cửa nhiều lần, cửa phòng mới được mở từ bên trong.

Đứng ở trước cửa là Phó Văn Hy, vẻ mặt hắn đề phòng nhìn Tống Quân cùng con mèo nhỏ ở trong lòng ngực hắn, hỏi: "Ngươi tới làm gì?"

Tống Quân hỏi hắn: "Lăng Tiếu có ở đây không?"

Phó Văn Hy nói: "Ngươi tìm Lăng Tiếu để làm gì?"

Tống Quân cúi đầu nhìn Hắc Miêu ở trong lòng mình, nói với Phó Văn Hy: "Hạ sư huynh muốn gặp hắn."

Hắn vừa mới nói xong, Phó Văn Hy lập tức phản ứng rất kịch liệt muốn đóng cửa lại. Nhưng lúc này Hắc Miêu đã từ trong lòng Tống Quân nhảy ra chui vào bên trong phòng.

Phó Văn Hy vì thế cũng chẳng quan tâm đóng cửa, vội vàng đuổi theo hắn.

Hắc Miêu lại cực kỳ linh mẫn, chạy nhanh tránh được sự truy đuổi của Phó Văn Hy, quay cuồng một cái đã rơi trên thảm sàn trong phòng khách. Đồng thời, Tống Quân nhìn thấy một đầu Hắc Lang từ trong góc chạy ra, một ngụm cắn hắc miêu ở trên thảm sàn Hắc Miêu.

(Mèo: Đúng cảnh chó mèo không ưa nhau)

Tống Quân hoảng hốt thét lên.

Lúc này Hắc Lang đột nhiên bị ngã quay cuồng trên mặt đất, tru lên một tiếng thống khổ. Hắc Miêu rơi trên mặt đất, hóa thành hình người Hạ Hoằng Thâm, đứng ở trước mặt bọn họ.

Lăng Tiếu cũng phát hiện ra Hạ Hoằng Thâm là hình người, Phó Văn Hy vội vàng qua đỡ lấy hắn, hỏi: "Các ngươi rốt cuộc tới làm cái gì?"

Tống Quân có chút sợ hãi bọn họ sẽ lại đánh nhau, vội vàng tiến lên nói: "Chúng ta cũng không có ác ý, Hạ sư huynh có chuyện muốn hỏi các người một  chút về Yêu Thị."

"Yêu Thị?" Phó Văn Hy có chút kinh ngạc, "Chuyện gì Yêu Thị?"

Hạ Hoằng Thâm không nhanh không chậm bước đến bên cạnh sô pha ngồi xuống, vắt đôi chân thon dài, nói: "Chuyện về bệnh truyền nhiễm gần đây các  ngươi biết không?"

Phó Văn Hy nhìn thoáng qua Lăng Tiếu.

Lăng Tiếu nói: "Biết một chút!"

Hạ Hoằng Thâm nói cho bọn hắn biết: "Ta hoài nghi bệnh truyền nhiễm bùng nổ có quan hệ với Chủ nhân của Yêu Thị."

"Tại sao có thể như vậy?" Phó Văn Hy hiển nhiên cũng có chút kinh ngạc.

Hạ Hoằng Thâm nói: "Chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi, nếu cứ để bệnh truyền nhiễm tiếp tục bùng phát như vậy, chỉ sợ thành phố này sẽ không còn tồn tại."

Nghe Hạ Hoằng Thâm nói vậy, Tống Quân cũng thấy kinh hãi hiểu.

Phó Văn Hy không biết phải làm sao nhìn về phía Lăng Tiếu, vẻ mặt của Lăng Tiếu tuy rằng cũng không tin tưởng nhưng hắn vẫn ngồi xuống cùng nói chuyện với Hạ Hoằng Thâm.

"Chủ nhân của Yêu Thị đến tột cùng có thân phận gì?" Hạ Hoằng Thâm hỏi.

Lăng Tiêu trầm lặng nói: "Chúng ta cũng không rõ, thường nghe người có quan hệ với hắn đồn rằng chỉ cần cầm một món đồ vật là đến được chỗ đó. Ta không rõ, vì cái gì ngươi lại cho rằng bệnh truyền nhiễm có quan hệ với hắn."

Hạ Hoằng Thâm nói: "Ngươi còn nhớ rõ lúc ấy ở Yêu Thị, ta bị yêu thú của hắn cắn bị thương không?"

Lăng Tiếu khẽ gật đầu.

Hạ Hoằng Thâm nói: "Bởi vì miệng vết thương không thể khép lại, Long Tinh mang ta đi Hồng Âm Tự Thanh Sơn cầu trụ trì đại sư tương trợ. Kết quả mới phát hiện là do ma khí xuyên vào miệng vết thương gây ra."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!