Đầu tháng bảy, ở một tòa tháp cổ trăm năm phụ cận có tổ chức đại hội chùa, sẽ kéo dài một tuần.
Tịch Yên Linh tìm Tống Quân rủ hắn cuối tuần đi hội chùa. Tống Quân do dự nhưng vẫn đáp ứng Tịch Yên Linh, hắn rủ Phượng Tuấn Nguyên đi cùng.
Tống Quân nghĩ thừa dịp này đi Tự Miếu thay Hạ Hoằng Thâm thắp hương, hi vọng Hạ Hoằng Thâm có thể sớm hồi phục, bằng không hắn ngày nhớ đêm mong, ngủ cũng ngủ được không an tâm.
Buổi chiều hôm đó, bọn họ đi hội chùa định ăn cơm chiều mấy món bình dân luôn.
Sau khi tới nơi, Tịch Yên Linh nhịn không được nơi nơi đều chạy xem, cơ hồ toàn bộ các sạp đều phải qua xem một cái mới cảm thấy thỏa mãn.
Tống Quân đứng ở phía trước một sạp nhỏ, cầm lên một cái Linh đang để ở trong tay lắc một cái. Hắn đột nhiên nghĩ muốn đem Linh đang này đưa cho Hạ Hoằng Thâm, tốt nhất có thể ở miếu tìm sư phụ già khai quang, sau đó để Hạ Hoằng Thâm đeo ở trên cổ, không đúng, là cho Tiểu Miêu đeo…
"Cái gì?" Tịch Yên Linh đột nhiên chạy lại đây, đưa tay đoạt linh đang từ trong tay Tống Quân, nói, "Linh đang à?"
Tống Quân lúc này mới nhớ tới Hạ Hoằng Thâm đã có một cái Linh đang, tuy rằng chính hắn có đôi khi giống như có chút ghét bỏ, nhưng dù sao tốt xấu gì cũng kém xa tiên khí của hắn.
Tống Quân ủ rũ xoay người đi tới sạp khác.
Người đi hội chùa rất nhiều, sau khi Tống Quân đứng ở trước một sạp nhỏ mua bánh rán, quay đầu đã không thấy Tịch Yên Linh và Phượng Tuấn Nguyên đâu cả.
Tống Quân cầm lấy bánh đi trong đám người mới được vài bước thì thấy một nữ nhân ngăn ở phía trước hắn.
Người đàn bà kia mặc Hán phục và búi tóc, trong hội chùa cũng không có vẻ kỳ quái nhưng lại hấp dẫn ánh mắt của không ít người xung quanh.
Tống Quân bị cô ấy cản lại, thoáng có chút kinh ngạc.
Chỉ thấy nữ nhân kia nói với Tống Quân cười cười: "Tiểu ca, nguyện ý xem tướng số không?"
Tống Quân im lặng một chút, tưởng là kẻ lừa đảo nên cự tuyệt nói: "Không cần."
Nữ nhân cũng không tức giận, cô ta cười rộ lên trông rất đẹp mắt, tư thế cũng rất tao nhã, bộ trang phục cũng rất thích hợp, cô ta nói: "Không thu tiền, chỉ tặng ngươi một câu, trời sinh hung mạng người, e sẽ khắc người hại mình."
Tống Quân nghe vậy nhất thời ngạc nhiên nhìn về phía cô ta.
Nữ nhân nói xong thì ôn hòa cười, xoay người rời khỏi đám người.
Tống Quân lại nhìn bóng lưng của cô mà mờ mịt không biết phải làm sao. Một lúc lâu sau, hắn cảm thấy câu nói kia của cô ấy hẳn là nói về hắn, trời sinh hung mạng, khắc người hại mình là có ý gì? Là nói Hạ sư huynh bị thương vì bị hắn liên luỵ sao?
"Làm sao vậy?" Ngay lúc này, Tịch Yên Linh đột nhiên ở phía sau vỗ xuống lưng hắn.
Tống Quân lắc đầu, nói không có cái gì. Nhưng sau khi bọn Phượng Tuấn Nguyên chạy tới gọi hắn vào trong chùa hắn vẫn cảm thấy canh cánh trong lòng những lời nữ nhân kia nói.
Đêm hôm đó theo hội chùa trở về, Tống Quân vừa mới bước lên tầng hai ký túc xá thì phát hiện cửa phòng Hạ Hoằng Thâm đã mở ra.
"Hạ sư huynh!" Tống Quân căn bản không che dấu sự hưng phấn, chạy vào phòng Hạ Hoằng Thâm.
Kết quả khi hắn vừa chạy tới thì thấy không chỉ có Hạ Hoằng Thâm mà còn có Long Tinh ở đó, nhất thời cảm thấy thật xấu hổi.
Hạ Hoằng Thâm ngồi ở bên giường vẫy vẫy tay với hắn.
Tống Quân vội vàng đi qua hỏi: "Thương thế tốt rồi sao?"
Hạ Hoằng Thâm hơi nhấc lên ống quần, nói: "Không có việc gì."
Tống Quân ngồi xuống bên chân hắn, cúi đầu nhìn vết thương trên đùi. Quả nhiên đã tốt hơn.
"Rốt cuộc sao lại bị vậy?" Tống Quân không khỏi nghi vấn.
Long Tinh nhìn về phía Hạ Hoằng Thâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!