Long Tinh và Phượng Tuấn Nguyên trong một chốc không có tin tức gì. Tịch Yên Linh bị Hạ Hoằng Thâm ghét bỏ lúc sau cũng không chịu được bỏ đi, cô chỉ là thường xuyên gọi điện thoại hỏi Tống Quân tình hình của Hạ Hoằng Thâm thôi.
Thật ra tình hình của Hạ Hoằng Thâm luôn ổn định, miệng vết thương không có chuyển biến xấu, cũng không có phục hồi.
Nhưng hắn luôn ngủ, không rõ nguyên nhân vì sao có khi ghé vào trong lòng Tống Quân ngủ cả ngày. Tuy Tống Quân gọi hắn đứng lên ăn cơm hắn cũng không phải hoàn toàn không có phản ứng, nhưng hắn chỉ chịu ăn thức ăn của mèo, còn ăn nhiều.
Tống Quân sợ ăn nhiều đối với sức khỏe của Hạ Hoằng Thâm không tốt nên không chịu cho hắn ăn, hắn để lại ít thức ăn của mèo và uống sữa.
Tống Quân nhìn mùa hè lại sắp tới, cuộc sống năm đầu nghiên cứu sinh cũng sắp chấm dứt. Sau khi học xong toàn bộ lịch học của học kỳ thì cũng kết thúc, bắt đầu học kỳ sau sẽ chỉ ở phòng thí nghiệm làm thí nghiệm, đến lúc đó hắn cũng sẽ có thêm nhiều thời gian. Hơn nữa giáo sư hướng dẫn hắn còn giúp hắn liên hệ với trung tâm xét nghiệm hỗ trợ nhà trường, mỗi tháng hắn sẽ có hơn một ngàn hai tiền lương nên không cần tiếp tục đi làm thêm ở quán trà sữa.
Nhưng trước đó, hắn phải qua được cuộc thi cuối kỳ.
Buổi chiều hai ngày trước cuộc thi, Tống Quân tìm mượn bài thi của năm trước ở trên văn phòng khoa để tự học. Hạ Hoằng Thâm không chịu ở một mình trong ký túc xá nên nên cùng Tống Quân đến phòng học.
Vì thế Tống Quân phải để hắn vào trong một cái ba lô mang theo đến phòng học.
May mắn Hạ Hoằng Thâm không phải là một con mèo thật sự nên không có chạy loạn khắp nơi.
Bởi vì những chuyện xảy ra gần đây, Tống Quân luôn cảm thấy nếu còn không học sẽ không theo kịp bài vở, hắn vừa cầm bản bài thi xem vừa lật sách xem gần hai giờ đồng hồ.
Hạ Hoằng Thâm vừa mới bắt đầu thì nằm im trong ba lô, sau đó thì bò tới nằm úp sấp trên đùi của Tống Quân trên ngủ.
Một nữ sinh tên Ngụ Vị Diện ngồi ở phía trước Tống Quân nhìn thấy trên đùi hắn có một chú mèo đen nhỏ nên nhỏ giọng hỏi: "Cậu mang theo con mèo lên phòng tự học sao?"
Tống Quân ngẩng đầu, cười cười xem như chấp nhận.
Nữ sinh đưa tay chạm vào đầu chú mèo đen nhỏ rồi mới quay về chỗ mình ngồi.
Hạ Hoằng Thâm nâng móng vuốt lên cào cào nhưng hắn vớn không tới.
Tống Quân vì vậy phải giúp hắn một chút, sau đó mới ngẩng đầu liếc nhìn nữ sinh kia. Đột nhiên phát hiện phía sau gáy của nữ sinh có một chấm đỏ.
Nữ sinh một bên tự học, một bên đưa tay sờ sau gáy mình.
Một lát sau chỗ chấm đỏ kia thậm chí còn xuất huyết, cô ấy phải lấy khăn tay che không dám chạm vào lần nữa.
Tống Quân cũng không có để ý, cả buổi chiều đọc sách mới ôm Hạ Hoằng Thâm trở về ký túc xá.
Qua hai, ba ngày sau, Long Tinh và Phượng Tuấn Nguyên mới trở lại.
Bọn hắn không thể tìm được Vân Phách mà tìm được trụ trì đại sư chỗ Tự Miếu Vân Phách, đại sư đã nhiều năm không rời Tự Miếu, vì vậy muốn bọn họ đem Hạ Hoằng Thâm tới Tự Miếu, đại sư sẽ xem xét.
"Phải đi Tự Miếu?" Tống Quân hỏi.
Long Tinh nói: "Không còn cách nào khác."
Mọi người đều trầm mặc.
Long Tinh nói với Tống Quân: "Nếu không anh cùng chúng tôi cùng đi đi, để anh một mình ở lại, chúng tôi thật sự không yên lòng."
Nghe Long Tinh nói vậy, Tống Quân lập tức nhớ lại bọn người Lăng Tiếu và Phó Văn Hy. Có lẽ vì hai người kia không làm tổn hại hắn nên Tống Quân không sợ bọn họ, nhưng những người này đem mình bán không phải là chuyện dễ chịu gì.
Ngày mai, Tống Quân có một bài thi, trong hai tuần liên tiếp hắn có ba bốn bài thi, hắn không thể rời đi cũng không thể vì hắn mà bỏ mặc thương thế của Hạ Hoằng Thâm.
Sau khi do dự, Tống Quân nói với Long Tinh: "Mọi người vẫn nên đưa Hạ sư huynh đi trị thương trước, tôi không sao."
Long Tinh chần chờ nói với Phượng Tuấn Nguyên: "Anh mang theo Thầy giáo Hạ đi, tôi ởcùng Tống Quân."
Phượng Tuấn Nguyên lại nói: "Vẫn là tôi nên ở lại, anh đi đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!