Tống Quân không biết hắn ngủ khi nào, đúng hơn là ngất đi từ khi nào.
Khi hắn… tỉnh lại trời cũng còn không có sớm, là Long Tinh gọi hắn tỉnh. Hắn có chút mờ mịt mở to mắt, trong lúc nhất thời nhớ không nổi mình đang ở chỗ nào.
Long Tinh nói với hắn: "Mau đứng lên, trời đã sáng! Trong công viên sẽ có người đi tập thể dục, các ngươi sẽ bị người ta cho rằng biến thái."
Tống Quân lúc này mới phục hồi tinh thần, phát hiện Hạ Hoằng Thâm biến thành bộ dáng nhân loại đang ghé vào trên người hắn.
"Hạ… Hạ sư huynh?" Tống Quân từ ngày hôm qua vẫn có chút chưa kịp phục hồi tinh thần.
Long Tinh ngồi chồm hỗm bên người Hạ Hoằng Thâm và Tống Quân, cũng đưa tay đẩy Hạ Hoằng Thâm một chút, "Thầy giáo Hạ?"
Hạ Hoằng Thâm lúc này mới chậm rãi mở to mắt nhìn hắn một cái, sau đó lại mệt mỏi đánh ngáp nhắm mắt lại tiếp tục ngủ.
Tống Quân lúc này đã phục hồi tinh thần, hắn cùng Long Tinh dùng sức thúc Hạ Hoằng Thâm, "Chớ ngủ! Mau đứng lên!"
Hạ Hoằng Thâm cuối cùng mở to mắt, từ trên người Tống Quân ngồi dậy.
Hắn và Tống Quân trên người không còn mang theo vết máu. Không biết vì sao Tống Quân nhớ tới chuyện tối hôm qua, cảm thấy Hạ Hoằng Thâm thật đáng sợ, bị Hạ Hoằng Thâm nhìn thoáng qua nên vội vàng xoay đầu đi.
Long Tinh lại đưa tay đụng chân Hạ Hoằng Thâm một cái, hỏi: "Bị thương sao?"
Hạ Hoằng Thâm kéo ống quần lên, nhìn thấy trên chân quả nhiên có vết cắn nhỏ rất sâu, tuy rằng không còn chảy máu, nhưng miệng vết thương vẫn rất rõ ràng. Chính vì thân thể hắn có năng lực phục hồi rất mạnh, vì thế cũng không để ý, nói: "Mặc kệ nó."
Bọn hắn thừa dịp trời còn chưa sáng rời đi công viên, Long Tinh lái xe đưa Hạ Hoằng Thâm và Tống Quân trở về trường học.
Ngoại trừ có chút sợ hãi đối với chuyện tối hôm qua, Tống Quân còn tưởng rằng trong lúc nhất thời không thể tưởng tượng nổi vì sự tình này mà có cảm xúc phức tạp. Hắn thấy khó khăn để phân biệt sự tình nào là thật, sự tình nào là giả, chính hắn nên đối diện như thế nào với mấy sự tình này.
Ngày hôm sau hắn giữ vững tinh thần nên đi thì cứ đi học, nên đến phòng thí nghiệm vẫn đến phòng thí nghiệm. Buổi chiều vừa mới trở lại ký túc xá, Tống Quân nhận được điện thoại của Hành Huy nói là gọi hắn và Hạ Hoằng Thâm buổi tối cùng đi ăn cơm, để Tống Quân trở về ký túc xá thuận tiện kêu một tiếng với Hạ Hoằng Thâm.
Tống Quân chần chờ, hỏiHạ sư huynh ở ký túc xá à?"
Hành Huy nói: "Buổi chiều trước khi anh đi vẫn còn ở đó."
Tắt điện thoại, Tống Quân đứng ở trước cửa phòng Hạ Hoằng Thâm gõ cửa, gõ một lúc lâu mà không thấy có phản ứng. Ngay khi hắn định gọi điện thoại lại cho Hành Huy thì cửa phòng Hạ Hoằng Thâm mở ra.
Hạ Hoằng Thâm đứng ở cửa, mặc một chiếc quần dài, trên thân là một bộ quần áo trắng, bên trong lộ ra khuôn ngực trơn bóng.
Tống Quân nhất thời cảm thấy mặt đỏ tai hồng.
Hạ Hoằng Thâm nhìn Tống Quân, bỏ tay hắn xuống, sau đó lập tức đi trở về trong phòng một mình đơn độc nằm xuống giường.
Tống Quân lặng đi một chút, rồi đi theo vào. Hắn nhìn Hạ Hoằng Thâm ôm chăn nằm lỳ ở trên giường. Hạ Hoằng Thâm như vậy là lần đầu tiên Tống Quân nhìn thấy.
Hắn do dự một lúc lâu, cuối cùng đi đến bên giường và ngồi xuống, kêu một tiếng Hạ sư huynh.
Hạ Hoằng Thâm vừa mới bắt đầu không đáp lại, sau một lúc lâu mới nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng.
Tống Quân để ghé sát vào một chút, hỏi: "Anh bị bệnh à?"
Hạ Hoằng Thâm đột nhiên mở to mắt nhìn hắn.
Tống Quân hoảng sợ, sợ Hạ Hoằng Thâm sẽ đột nhiên nhảy dựng lên cắn hắn, không tự kìm hãm liền được lùi về sau.
Nhưng Hạ Hoằng Thâm lại chỉ nhìn hắn một cái, lập tức lại nhắm mắt, nói: "Không phải!"
Tim Tống Quân đang đập kịch liệt khôi phục lại bình tĩnh. Hắn nhìn cả người Hạ Hoằng Thâm hãm trong chăn, tóc loạn thất bát tao, cả người đều không có tinh thần, lại nhịn không được cảm thấy có chút đau lòng.
Hắn bây giờ có chút sợ hãi Hạ Hoằng Thâm là thật, có thể hắn cũng rất thích Hạ Hoằng Thâm, hắn so với ai khác đều rõ ràng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!