Chương 43: Yêu Thị* (a)

* Thành phố yêu quái

"Ngươi tính xử trí hắn như thế nào?" Phó Văn Hy hỏi Lăng Tiếu.

Lăng Tiếu cũng có chút mờ mịt, hắn song chưởng ôm ở trước ngực, không nói gì.

Phó Văn Hy nói: "Ngươi nhớ rõ ngày mai là ngày gì chứ?"

Lăng Tiếu nhìn lại hắn.

Phó Văn Hy cười cười, "Ngày mai mở Yêu Thị, ta cảm thấy không bằng đem Tinh Quân mang ra bán, nói không chừng có thể bán được giá tốt."

Lăng Tiếu nói: "Vô nghĩa!"

"Ta nói thật!" Phó Văn Hy nói với hắn, "Nếu chúng ta đều không dám khẳng định hắn không phải Tinh Quân thật sự, vậy đi tìm người biết hỏi một chút cũng tốt. Ta tin tưởng Vân Tiên Sinh nhất định sẽ biết, ngày mai chúng ta dẫn hắn đi Yêu Thị, để Vân Tiên Sinh xem qua, nói không chừng sẽ biết rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra."

Lăng Tiếu nghe vậy trả lời: "Để cho ta nghĩ lại."

Tống Quân lúc này nghe rõ lời của bọn họ. Hắn có chút không thể tin, "Các ngươi muốn đem ta bán?"

Phó Văn Hy nói: "Sợ cái gì? Ngươi nếu không phải Tinh Quân, không ai sẽ mua ngươi. Đừng lo!"

Tống Quân đương nhiên tin tưởng mình cũng không phải cái gì Tinh Quân, hắn so với bất kì kẻ nào đều rõ ràng là một người bình thường thôi. Nhưng đối với những gì sắp diễn ra không xác định được, Tống Quân vẫn nhịn không được cảm thấy đáng sợ.

Một buổi tối trôi qua, Phó Văn Hy muốn trông chừng Tống Quân không cho hắn nhân cơ hội chạy trốn.

Tống Quân hỏi Phó Văn Hy: "Mảnh nhỏ Đăng Thiên Nhân đâu? Ngươi định xử trí như thế nào?"

Phó Văn Hy nói: "Đây là của ca ca ta, ta thích xử trí thế nào thì sẽ xử trí thế ấy. Mgày mai đã đi Yêu Thị, nếu giá cả thích hợp, ta sẽ bán nó."

"Đó là Hạ sư huynh…" Tống Quân nhỏ giọng nói.

Phó Văn Hy hung hăng trừng hắn, "Các ngươi giết ca ca ta, ta còn chưa tìm ngươi tính sổ đâu!"

Tống Quân vội vàng dời tầm mắt.

Phó Văn Hy lấy mảnh nhỏ từ trong ngực ra, nắm ở trong tay nhìn, sau đó còn nói thêm: "Nhưng ta cũng không có cảm tình gì với hắn chết thì đã chết rồi."

Tống Quân nghe hắn nói như vậy, lại nhịn không được quay đầu trở lại liếc hắn một cái.

Thiếu niên tóc vàng nhìn mảnh nhỏ trong tay, không biết suy nghĩ cái gì.

Ngày hôm sau, sau khi trời tối Tống Quân bị Phó Văn Hy và Lăng Tiếu dẫn ra khỏi căn phòng kia. Hắn không biết Yêu Thị là một nơi nào, bất quá nghe cái tên, lại nhớ đến mới không lâu trước đây học qua một bài thơ, tên là "Bầu trời phố xá."

Tại… bên trong thành phố này, có lẽ có rất nhiều ngươi không quen thuộc không biết địa phương, ngươi gặp thoáng qua một người trung niên bình thường, nói không chừng vào ban đêm sẽ thay thay đổi tư thế, xuất hiện địa phương không phải con người, trải qua cuộc sống của chính họ. Tựa như khi đó, Tống Quân đi theo Hạ Hoằng Thâm đi Miếu Thành Hoàng, ai có thể nghĩ đến, ở trung tâm thành phố, toạ lạc một tòa miếu thờ tonhư vậy?

Trong lòng nghĩ như vậy, hắn nhìn Lăng Tiếu đưa ra một chiếc Jetta bình thường. Tống Quân nhất thời có chút thất vọng, "Cứ như vậy đi à?"

"Bằng không đi như thế nào? Bay đi sao?" Phó Văn Hy kỳ quái nói, "Chứ không phải sẽ chờ cảnh sát tới bắt ngươi à?"

Tống Quân lắc đầu, không nói gì thêm.

Lúc này đã hơn mười một giờ tối. Lăng Tiếu không nhanh không chậm lái xe, hiển nhiên cũng không vội đi tới mục đích của bọn họ.

Đi cùng với hai tên yêu quái, Tống Quân cho dù muốn hỏi cũng không dám tùy ý hỏi ra miệng.

Lúc tới nơi đã hơn mười hai giờ tối, khi xuống xe Tống Quân mới phát hiện nơi này không ngờ lại là công viên chơi trò trong thành phố. Công viên chơi trò chơi đã có hơn hai mươi năm lịch sử. Lúc Tống Quân còn rất nhỏ, bà nội cũng từng dẫn hắn đến chơi.

Lăng Tiếu đưa xe dừng ở bãi đỗ xe.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!