Chương 42: Kiếm linh

Phó Văn Hy ở trong bóng tối thong thả bước lên cửa sổ có ngọn đèn từ bên ngoài hắt vào. Hắn vừa mới chạy được hai bước, ngay sau đó liền nhìn thấy một con Hắc Lang thân hình thật lớn xuất hiện từ cửa sổ, chui vào.

"Lăng Tiếu!" Phó Văn Hy vội vàng chạy tới bên Hắc Lang.

Hắc Lang rơi trên mặt đất, bước hai bước về phía trước.

Phó Văn Hy phát hiện hắn bị thương, chỗ da lông ở chân trước bị rách ra làm máu tươi chảy xuống.

"Ngươi bị thương?" Phó Văn Hy hỏi.

Hắc Lang hóa hình người, che một cánh tay của mình nói: "Lão yêu quái kia đã mấy trăm năm không thấy, không ngờ càng ngày càng đáng sợ."

Phó Văn Hy tiến lên, đưa tay đỡ lấy hắn, có chút sốt ruột hỏi: "Quán bar kia có phải không thể trở về nữa hay không?"

Lăng Tiếu cũng không đáp hắn, mà lại hỏi: "Tinh Quân đâu?"

"Cái tên ngu ngốc kia bỏ chạy một mình rồi!" Phó Văn Hy nói, "Dù sao ở trong tòa nhà này cũng không thể ra được, ta ——" lời nói của hắn còn chưa dứt, trong giây lát dừng lại.

Lăng Tiếu nhìn hắn, "Sao vậy?"

Phó Văn Hy chần chờ một chút, nói: "Hắn thoát khỏi ảo thuật của ta rồi, không thể nào, tòa nhà này đều bị ảo thuật của ta khống chế mới đúng."

Lăng Tiếu lạnh lùng nói: "Hắn hiện tại ở nơi nào?"

Phó Văn Hy lắc đầu, "Ta không biết nhưng chắc là không rời tòa nhà này đâu."

"Đi tìm hắn!" Lăng Tiếu nói.

Phó Văn Hy nắm cánh tay của Lăng Tiếu, "Làm sao ngươi dám khẳng định hắn nhất định là Tinh Quân? Hắn có điểm nào giống Tinh Quân sao?"

Lăng Tiếu nói: "Bằng không ngươi nghĩ rằng vì sao ta và ngươi lại bị Trậm Liêu đánh thương thành như thế này? Tinh Quân làm bạn bên người Trậm Liêu hơn một ngàn năm, nếu không phải hắn, ta thật sự nghĩ không ra hắn là người nào."

Phó Văn Hy "Hừ!" một tiếng, "Chúng ta đây một người đi lên, một người đi xuống, tìm từng tầng một."

Lúc tách ra, Phó Văn Hy lại than thở một câu, "Tìm được rồi thì sao? Tinh Quân dù sao cũng không phải của ngươi."

Lăng Tiếu lạnh lùng liếc hắn một cái, không nói gì.

Lúc này, Tống Quân chạy về phía trước không có mục đích. Hắn bây giờ vẫn còn nhớ rõ khuôn mặt của người đàn ông trung niên kia, miệng luôn toe toét một nụ cười kỳ quái, lặp lại mỗi câu nói kia: "Hắc, ngươi làm sao mò được tới đây? Không sợ hãi à?"

Hắn thật sự sợ, căn bản không thể cẩn thận tự hỏi, xoay người liền chạy lại, hắn muốn đi tìm Phó Văn Hy. Hắn không muốn một mình ở lại nơi quỷ quái này.

Khi vừa mới bắt đầu chạy, hắn nghe thấy tiếng bước chân đuổi theo hắn ở phía sau, người đàn ông trung niên cầm đèn pin đung đưa ánh đèn kêu: "Hắc, ngươi không sợ sao?"

Da đầu Tống Quân run lên. Hắn căn bản không biết mình đang chạy đi đâu, cũng không biết hoàn cảnh xung quanh như thế nào. Sau đó ánh đèn pin và tiếng bước chân không thấy nữa, bốn phía chỉ còn lại một mảnh tối tĩnh lặng.

Hắn nghe được tiếng bước chân hỗn độn của mình hơi thở gấp ồ ồ.

Hắn chạy ra xa tới bên tường trong thương trường lớn mà không gặp phải trở ngại. Có lẽ hắn căn bản cũng không chạy thẳng mà đang chạy  theo một độ cong quỷ dị, có thể tránh đi toàn bộ vách tường.

Tống Quân dừng lại, hắn cảm thấy sợ hãi, hắn muốn rời khỏi nơi này.

Một lúc sau hắn dừng lại, hô hấp cũng chầm chậm khôi phục. Chung quanh lại tĩnh mịch, lúc này, hắn nghe được một tiếng vang, rất giống tiếng tha một vật gì đó trên mặt đất.

Thanh âm dần từ xa truyền tới gần.

Xem qua nguyền rủa oán chưa? Trong lúc nữ quỷ di chuyển trên mặt đất, quần áo ma xát với sàn nhà sẽ phát ra âm thanh như vậy. Tống Quân thực đáng thương nhìn trong bóng đêm, hắn không thể ngăn cản mình suy nghĩ miên man.

Hắn nghĩ nên tránh đi nhưng không biết nên trốn nơi nào. Hắn chỉ cố phân biệt thanh âm trong bóng đêm truyền đến từ đâu, sau đó chạy ngược lại với nơi đó. Hắn thậm chí không dám chạy bởi giống như chỉ cần hắn chạy thì thứ đó sẽ đuổi theo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!