Qua nhiều năm như vậy, hồn phách của Vạn Minh Quang đã ám trên ngọn đèn, không biết là do ngọn đèn thúc động oán niệm của hay là oán niệm của hắn bị ngọn đèn ảnh hưởng mà không ngừng tăng thêm.
Hận thù nhiều vậy sao? Chính hắn cũng không biết, hắn kỳ thật không nghĩ để toàn bộ thôn dân cùng chết. Hắn nhìn những thiếu niên kia một đám chết đi, nhìn thấy toàn bộ thôn bởi vì chuyện này chịu đủ tra tấn, hắn cũng đã cảm thấy hài lòng.
Nếu không phải Hạ Hoằng Thâm người đi đường này đột nhiên xuất hiện, có lẽ hắn cũng sẽ không đi đến tình trạng này.
Hắn nhìn nam nhân chắn trước mặt mình, người này là anh họ của hắn. Từ khi nào thì tóc anh họ đã trắng xoá, ngay cả đi cũng đi không vững. Rõ ràng đã là quá khứ lâu như vậy, thế nhưng hắn vẫn bị nhốt lại đoạn thời gian kia không một lối thoát.
Vạn Minh Quang chỉ nhìn Tống Quân, khi những người này đi vào trong thôn liền chú ý tới Tống Quân. Trên người thanh niên này có linh lực rất dồi dào, thậm chí so với hắn đã nhiều năm ám trên ngọn đèn kia còn dồi dào hơn, khiến hắn không khỏi sinh lòng hướng tới. Thanh niên này cũng biết quá khứ của hắn, hắn hiện tại thực sự lo lắng. Tống Quân đang nhìn hắn, muốn cố gắng thuyết phục chính hắn.
Ngọn đèn đã sắp tắt, ngón tay của Hạ Hoằng Thâm đụng tới bấc đèn, hắn tùy thời có thể thu hồi bấc đèn. Đến lúc đó, chính hắn cũng rời đi và những linh hồn này sẽ hoàn toàn biến mất.
Hắn cũng đã sớm dự liệu được có một ngày như vậy, khi hắn quyết định báo thù bắt đầu từ ngày đó, hắn cũng đã thấy được kết cục của mình.
Vạn Minh Quang nhắm hai mắt lại, trên khuôn mặt tuấn tú của hắn có đường nét dịu dàng, cùng lúc đó, tiếng kêu thảm của thôn dân đều im lặng, thống khổ do cháy đã biến mất, vết bỏng trên người cũng biến mất không thấy.
Sương mù xung quanh càng thêm dày đặc, đến khi thân ảnh của thôn dân đều bị che đi trong sương mù. Tống Quân đứng đối diện với thân hình mờ nhạt của Vạn Minh Quang.
Vạn Minh Quang thu tay lại nhưng Tống Quân vẫn có thể cảm nhận oán khí của hắn không hề tiêu tan. Hắn biết là một thỏa hiệp vô vọng mà thôi.
Vừa lúc đó, lão nhân che ở trước người Vạn Minh Quang đột nhiên quỳ xuống nói với Hạ Hoằng Thâm: "Cầu xin các ngươi thả em họ tôi đi! Hắn cũng bị hại chết! Hắn vô tội mà thôi!"
Đáng tiếc Hạ Hoằng Thâm không hề sinh lòng thương hại.
Lão nhân nói: "Những người đó không phải hắn hại chết, đều là do tôi hại chết! Tôi vì thay hắn báo thù, năm đó là tôi mua chuộc bà đồng, lợi dụng người trong thôn kính sợ tổ tiên, bắt buộc bọn họ giết người để lấy dầu thắp, không phải Minh Quang làm. Đều là do tôi!"
Tống Quân kinh ngạc nhìn lão nhân kia, ánh mắt Vạn Minh Quang cũng bắt đầu rung động.
Lão nhân nói: "Tôi đem mạng đền cho bọn họ, các ngươi thả em họ tôi đi!"
Vừa đang nói thì ông lão đập đầu vào trụ cột bên cạnh Từ Đường. Máu tươi từ trên trán chảy dài. Lão nhân mắt nhắm lại, thân thể trượt dần xuống đất.
Vạn Minh Quang ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn mọi chuyện diễn ta không nói một lời.
Hạ Hoằng Thâm nói: "Long Tinh!"
Trường tiên lập tức thu trở về hóa thành bộ dạng Long Tinh đứng ở bên người Hạ Hoằng Thâm.
Thân thể Vạn Minh Quang lúc này không bị trói buộc nhưng vẫn đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích.
"Còn hận sao?" Hạ Hoằng Thâm hỏi hắn.
Vạn Minh Quang không nói. Hắn đột nhiên cảm thấy thật mờ mịt không biết làm sao, đánh mất mục đích tiếp tục sinh tồn.
Hạ Hoằng Thâm nhìn ánh mắt của hắn, gật gật đầu. Hạ Hoằng Thâm đột nhiên giương tay lên, xua tan sương mù đầy trời, cũng xua tan những Hồn Ma đang muốn tiến lên.
Tống Quân khẩn trương cầm lấy cánh tay Hạ Hoằng Thâm, Hạ Hoằng Thâm nói: "Không cần phải lo lắng, ta giúp hắn."
Hạ Hoằng Thâm đưa tay cầm ngọn đèn, nói với Vạn Minh Quang: "Lại đây đi!"
Thân thể Vạn Minh Quang bắt đầu lay động, linh hồn của hắn thoát khỏi thân thể kia. Hắn nhận ra lực hút hắn từ phía Hạ Hoằng Thâm, cuối cùng chậm rãi nhẹ nhàng đi qua, ám trên ánh đèn.
Thanh niên bị Vạn Minh Quang nhập hồn, ngã nhào trên mặt đất, vô tri giác.
Hạ Hoằng Thâm trên ánh đèn làm phong ấn, sau đó ném cho Long Tinh, để cho hắn thu lại.
Tống Quân bắt lấy cánh tay của Hạ Hoằng Thâm không buông, muốn hỏi hắn định làm gì.
Hạ Hoằng Thâm nói: "Ta sẽ dẫn hắn rời xa nơi này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!