Chương 38: Báo thù

Tống Quân đột nhiên đưa tay bóp cổ Phượng Tuấn Nguyên. Hắn mở to hai mắt, trong ánh mắt tràn ngập cừu hận, sắc mặt dữ tợn, móng tay dần dần biến đen.

Phượng Tuấn Nguyên dùng sức muốn lấy ngón tay hắn ra, vất vả kêu: "Tống Quân —— "

Long Tinh tiến lên giúp ôm Tống Quân, lại thấy khí lực hắn lớn đến đáng sợ, chính mình không kéo hắn ra được.

Ngọn đèn vốn bị tắt không biết khi nào lại bắt đầu bốc cháy, trong không khí tràn ngập mùi thối của xác người, hun mọi người từng trận phát nôn.

Tịch Yên Linh ở bên trên cửa, cô cảm giác người ở phía ngoài đang đứng ngay phía sau cửa gỗ, tựa hồ mọi lúc đều có thể đẩy cửa ra, nhất thời hấp tấp nói: "Làm sao bây giờ?"

Mùi dầu đốt càng ngày càng đậm hơn, rõ ràng chỉ là một ngọn đèn nhỏ, nhưng không biết vì sao, nhiệt độ bên trong Từ đường cũng bắt đầu tăng cao. Phía sau Tịch Yên Linh vốn là cửa gỗ, lúc này cũng  không thể dựa vào, cô đứng dậy, nói: "Kỳ quái, gỗ ở đây bắt đầu nóng lên."

"Ha ha ha!" Tống Quân đột nhiên lớn tiếng cười.

Sắc mặt Phượng Tuấn Nguyên có chút trắng bệch. Long Tinh đưa tay mắc kẹt trên cổ Tống Quân, dùng sức uốn éo muốn hắn buông tay, nhưng không ngờ Tống Quân giống như căn bản không bị ảnh hưởng, vẫn ra sức bóp cổ Phượng Tuấn Nguyên.

Hạ Hoằng Thâm thấy thế, chìa một bàn tay, năm ngón tay bắt lấy. Thần sắc Tống Quân biến đổi, thân thể không khống chế ngã tới Hạ Hoằng Thâm.

Phượng Tuấn Nguyên che cổ, cúi người kịch liệt ho khan.

Long Tinh đưa tay giúp hắn, "Ngươi không sao chứ?"

Phượng Tuấn Nguyên lắc đầu.

Mà lúc này, Tống Quân đã rơi vào trong tay Hạ Hoằng Thâm. Hắn giãy dụa nhưng Hạ Hoằng Thâm lại dễ dàng chế trụ động tác của hắn, một tay đưa ngang như gông cùm xiềng xích ở trước ngực hắn, một tay kia nắm cằm bức hắn ngẩng đầu lên, ở trên đỉnh đầu hắn nói: "Ngươi muốn gì?"

Tống Quân càn rỡ cười: "Ta muốn toàn bộ thôn dân chôn cùng với ta!"

"Hận ý thật lớn!" Giọng nói Hạ Hoằng Thâm không hề phập phồng nói.

Tống Quân nói: "Ngươi bắt giữ ta cũng vô dụng, ngươi cảm thấy sao? Từ Đường này rất nhanh sẽ bốc cháy, các ngươi sẽ không đi được, vậy hãy lưu lại chôn cùng ta đi."

Tịch Yên Linh nghe vậy, cả giận nói: "Chúng ta với các ngươi không có quan hệ!"

Tống Quân cười lạnh không nói lời nào.

Người ở bên ngoài vây quanh Từ Đường lúc này cũng ngửi thấy mùi dầu có người kỳ quái nói: "Sao lại thế này? Ta thấy trên người rất khó chịu."

Lão nhân đứng ở phía trước nghe thấy vậy, kéo tay áo mình ra, dùng ngón tay sờ sờ cánh tay thấy có nhiều dầu cũng khó giải thích. Giống như là bị người bôi lên da một tầng dầu trơn.

"Nóng quá!" Có người nói.

Lão nhân cũng đã nhận ra, tiến lên từng bước, đưa tay chạm vào cánh cửa Từ Đường, cảm thấy cánh cửa sắp cháy. Hắn đột nhiên có chút kích động, đứng ở trước cửa nghẹn ngào, đưa tay muốn đẩy cửa ra nhưng lập tức tỉnh táo lại, nói: "Mọi người chớ khẩn trương, ở chỗ này chờ chút, tổ tiên Vạn gia nhất định sẽ phù hộ chúng ta."

Mà lúc này ở trong  Từ Đường, Hạ Hoằng Thâm nói với người ở trong lòng hắn: "Ra khỏi thân thể hắn."

Tống Quân hai tay bị khống chế không thể nhúc nhích. Hắn liền cắn đầu lưỡi mình, rất nhanh máu tươi từ miệng tràn ra, trên mặt hắn vẫn duy trì một nụ cười quỷ dị.

Hạ Hoằng Thâm rốt cục nhíu mày, nâng mặt Tống Quân và lập tức hôn lấy môi hắn.

Linh hồn của Vạn Minh Quang ở trên người Tống Quân cảm thấy có một lực đạo đáng sợ hấp dẫn. Hắn không dám tiếp tục ở lại thân thể của Tống Quân, sợ sẽ trở thành thức ăn của Hạ Hoằng Thâm, vì thế hắn lựa chọn rời khỏi thân thể Tống Quân.

Tống Quân khôi phục thần trí cảm giác đầu tiên chính là đau quá, đầu lưỡi của hắn đau quá, đau đến mức hắn ngay cả nói cũng không nói được. Mà đồng thời, hắn cảm giác được có người hôn môi hắn, hắn hốt hoảng phát hiện người hôn hắn là Hạ Hoằng Thâm.

Hắn đang ôn nhu liếm lấy đầu lưỡi của mình, giống như ngay từ đầu không có đau đớn như vậy, máu tươi cũng không còn tiếp tục chảy xuống, thật ấm áp và thoải mái.

Tống Quân theo bản năng muốn nhắm mắt lại. Bỗng nhiên nghe được Long Tinh nhẹ nhàng ho hai tiếng, lập tức phục hồi tinh thần lại, lúc này mới ý thức được mình ở nơi nào.

(Mèo: Anh Long th ậ t bi ế t s á t phong c ả nh m à. M à  ti ệ n l ờ i n ó i: L ưỡ i m è o v à  n ướ c b ọ t c ủ a lo à i m è o c ó  kh ả  n ă ng di ệ t khu ẩ n v à  ch ữ a l à nh v ế t th ươ ng)

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!