Ngọn đèn trong Từ đường vẫn đang cháy, bốn góc Từ đường đều một mảnh hắc ám, không gian cũng chỉ có mỗi điểm sáng từ ngọn đèn.
Đằng sau bóng tối luôn khiến con người sinh lòng sợ hãi bởi vì không biết được ở trong bóng tối đó chứa đựng thứ gì.
Duy nhất có thể khiến Tống Quân cảm thấy an tâm là bàn tay Hạ Hoằng Thâm luôn nắm chặt tay hắn.
Tiếng gõ cửa sổ đã dừng lại, bốn phía lại an tĩnh không một tiếng động. Nhưng Tống Quân còn chưa kịp buông lỏng một hơi, hắn lại nghe thấy xung quanh bốn phương tám hướng bên cửa sổ lại vang lên tiếng "Gõ gõ gõ".
Tống Quân lập tức nắm chặt tay Hạ Hoằng Thâm. Hắn đang sợ hãi, bên ngoài rốt cuộc có thứ gì hoặc là những thứ gì? Bọn họ giống như đang bị nhốt lại bên trong Từ đường này.
Hạ Hoằng Thâm nhìn vẫn trấn định như cũ dù nghe thấy rất nhiều đánh tiếng gõ cửa, hắn vẫn như cũ không chút kinh hoảng. Lúc này Long Tinh và Phượng Tuấn Nguyên ở phía sau sắc mặt cũng đã thay đổi.
Bên ngoài như cũ, sương mù dày đặc, không thấy được cái gì. Bọn họ lúc nếu này rời khỏi Từ Đường cũng sẽ không biết sẽ gặp được những thứ gì.
Hạ Hoằng Thâm có chút trầm ngâm. Hắn quay trở lại đưa tay định lấy cái bấc trong ngọn đèn phía trước kia. Tống Quân hoảng sợ mở miệng muốn ngăn hắn, nhưng lời còn chưa kịp nói ra, ngón tay Hạ Hoằng Thâm gần như chạm tới ngọn đèn thì ngọn đèn đột nhiên tắt ngấm.
Ngọn đèn bị tắt cũng là lúc tầm mắt bọn họ lâm vào bóng tối, mà tiếng gõ cửa sổ liên tục lúc này bỗng ngưng hẳn.
Tống Quân có lẽ vì quá sợ hãi mà không kêu thành tiếng, ngược lại trong lúc nhất thời hắn không nhớ phải phản ứng như thế nào.
"Long Tinh!" Tống Quân nghe được tiếng nói trầm của Hạ Hoằng Thâm ở bên cạnh: "Đèn pin."
Long Tinh cách bọn họ không xa trả lời: "Ừ, được."
Bên Long Tinh có tiếng lục tìm chắc đang tìm đèn pin, rất nhanh có một tiếng răng rắc bật công tắc đèn.
Đột nhiên có người ở bên trái dắt tay Tống Quân. Sau đó là tiếng Phượng Tuấn Nguyên nói: "Bị hỏng?"
Tống Quân buông lỏng một hơi. Hắn thấy bàn tay Phượng Tuấn Nguyên rất lạnh. Phương Tuấn Nguyên có lẽ cũng cảm thấy sợ hãi nên mới chủ động nắm tay hắn.
Long Tinh đáp: "Đúng rồi! Giống như bị hỏng. Chờ một chút, tôi tìm xem trong ba lô lấy hộp quẹt."
Hắn trong bóng đêm tiếp tục lục tìm ba lô trên lưng.
Tịch Yên Linh như cũ đứng ở cạnh cửa, bất an thúc giục: "Mau một chút đi!"
Long Tinh bị cô thúc giục cũng có chút sốt ruột, nói: "Đừng nóng vội, tôi nhớ trong túi có mà!" Một lát sau, hắn vui vẻ nói: "Tìm thấy rồi!"
"Két!!!" Long Tinh quẹt hộp bật lửa, nháy mắt trong Từ đường lại khôi phục ánh sáng. Nhưng ngọn lửa kia chỉ có thể duy trì trong giây lát sau đó lại tắt ngấm.
Trong ánh sáng ngắn ngủi đó, Tống Quân nhìn thấy một thứ khiến máu toàn thân hắn đông lại. Hắn thấy Phượng Tuấn Nguyên đang đứng cạnh cửa sổ, bên cạnh là Long Tinh.
Lúc này, tiếng hét sợ hãi của Tịch Yên Linh vang lên, tiếng kêu sắc bén ở trong bóng đêm càng thêm sợ hãi: "Tống Quân, bên cạnh ngươi là ai?"
Răng rắc răng rắc… Long Tinh tiếp tục thử hộp quẹt trong tay nhưng làm thế nào cũng không cháy.
Bên người Tống Quân là ai? Chính hắn cũng không biết là ai. Hắn chỉ biết mình còn nắm bàn tay kia, bàn tay cứng ngắc giống như người chết.
Tay trái hắn nắm là ai? Tay phải hắn nắm là ai? Ai là Phượng Tuấn Nguyên? Đây là nơi nào? Hắn đứng ở đây nghe cái nào là thực, cái nào là giả?
Tống Quân không nhận ra được. Hắn dùng lực bỏ bàn tay hắn đang nắm ra, không chỉ là tay trái mà cả bàn tay phải đang nắm lấy Hạ Hoằng Thâm. Hắn bắt đầu hoảng hốt muốn bỏ chạy, nghiêng ngả lảo đảo đi vài bước, thân thể ngã vào mặt bàn thờ. Bởi vì bị ngã sầm xuống nên linh vị được đặt trên bàn đều bị rơi xuống đất.
"Tống Quân!" có người cầm tay, gọi tên hắn.
Tống Quân kinh hoảng muốn tránh ra: "Ngươi là ai?"
Nhưng tay người kia rất có lực, không thể tránh thoát. Hắn nghe thấy người đó nói: "Ta là Hạ Hoằng Thâm."
"Hạ sư huynh?" Tống Quân lẩm bẩm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!