Bấc đèn Đăng Thiên Nhân?
Toàn bộ truyền thuyết về Đăng Thiên Nhân, Tống Quân đều được Hạ Hoằng Thâm kể cho hắn nghe. Hắn căn bản không biết Đăng Thiên Nhân đến tột cùng là thứ gì, kỳ thật cũng không có nghĩ muốn biết Đăng Thiên Nhân là thứ gì.
Toàn bộ đều làm hắn sợ hãi cũng bởi vì Đăng Thiên Nhân mà Hạ Hoằng Thâm đang tìm kiếm, có phải sau khi tìm thấy nó hắn sẽ rời nhân gian trở về Thiên giới hay không, đến khi đó chỉ còn lại mình hắn.
Thời gian lúc này không sớm không muộn, Hạ Hoằng Thâm nói không bằng trước cứ đi ngủ một giấc, đợi ngày mai nói sau.
Tống Quân nằm lại trên giường, trong lòng có chút bất an
Lại không nghĩ rằng Hạ Hoằng Thâm nằm xuống bên cạnh hắn, đột nhiên đưa tay ôm hắn.
Long Tinh trở lại bên giường lấy chăn đệm nằm dưới đất, không có ý định về giường ngủ, thân thể Phượng Tuấn Nguyên dán vào trong tường không nhúc nhích nhưng cũng không thể ngủ nhanh như vậy.
Hạ Hoằng Thâm ôm lấy vai của hắn, nhấc đầu hắn tựa vào ngực mình, bàn tay vuốt tóc hắn.
Tống Quân muốn đẩy hắn ra nhưng xung quanh rất yên tĩnh, hắn không thể gây ra tiếng ồn lớn. Hơn nữa hắn còn thật sự bị kinh sợ, vì vậy hiện tại có thể dựa vào Hạ HoằngThâm khiến hắn thấy an lòng.
Cứ như vậy Tống Quân vừa nhắm mắt lại liền ngủ, đợi khi hắn tỉnh lại, trời cũng đã sáng.
Hạ Hoằng Thâm vẫn nằm ở bên cạnh hắn, ôm vai hắn. Phượng Tuấn Nguyên ngủ giống một đứa bé, đầu đều dán phía sau trên lưng hắn.
Tống Quân ngồi dậy, Phượng Tuấn Nguyên bị giật mình tỉnh lại, có chút mờ mịt mở to mắt. Hạ Hoằng Thâm như luôn thức, ngay khi Tống Quân ngồi dậy, hắn cũng ngồi dậy.
Nước đánh răng rửa mặt là nước hóa tuyết Khê Thủy ở trên núi nước, lạnh đến thấu xương.
Điểm tâm của mỗi người là một cái bánh mỳ, ngay cả đồ chua cũng không chuẩn bị cho bọn hắn. Tống Quân ngồi xổm trong sân cắn bánh mỳ, vừa nghĩ vị bí thư chi bộ thôn chắc là khó có mà đưa cho bọn họ.
Ăn hết điểm tâm, Long Tinh gọi điện thoại cho bọn Lữ Hải nói muốn có xe lên núi đón họ, đưa có hai chiếc xe đến, còn có một chiếc xe tải chắc đến giữa trưa có thể sẽ tới, đưa bọn họ xuống núi.
Hạ Hoằng Thâm nói với Vương bí thư, nếu buổi sáng không có việc gì, bọn họ sẽ ra ngoài đi dạo.
Vương bí thư tự nhiên nói được, còn chủ động bảo con trai cả dẫn bọn họ đi quanh trong thôn.
Hạ Hoằng Thâm không cự tuyệt, Vương bí thư liền gọi con trai cả của ông tới.
Con trai cả của ông mười bảy, mười tám tuổi, tên là Vương Nhân. Với người sống trên núi mà nói, đã là người trưởng thành rồi, hơn nữa hắn nói mình sang năm có thể kết hôn. Vì tuổi chưa đủ nên trước chỉ tổ chức tiệc rượu thôi.
Vương Nhân mang bọn họ đi quanh ở trong thôn, một đường gặp thôn dân đều cảnh giác phòng bị nhìn họ.
Tống Quân nhìn những thôn dân kia, nhớ lại ác mộng tối hôm qua, đột nhiên sinh ra một ý nghĩ khiến hắn cảm thấy không rét mà run. Hắn nghĩ, tính cả Vạn Kính Sinh kia, trong thôn này có phải hay không đã chết rất nhiều người trẻ tuổi? Mà người thanh niên đã chết có cùng quan hệ với người trong thôn không?
Kỳ thật mà nói, ngày hôm qua ở trong thôn vội vàng đi lại. Tống Quân cũng không có chú ý tới bề ngoài của cái thôn này trông như thế nào. Nhưng ngày hôm nay đi dạo một vòng, hắn thấy không khác với những gì hắn thấy trong mộng. Hắn thậm chí còn nhìn thấy một ngôi nhà hai tầng cũ ngày hôm qua hắn đã thấy, hắn nhớ rõ hắn tận mắt nhì thấy thanh niên kia bị người đẩy từ tầng hai xuống, đầu chảy máu.
Tống Quân sững sờ nhìn ngôi nhà kia, nhưng sau đó thấy ngôi nhà im ắng, cửa sổ tầng hai không có một bóng người.
Chú ý tới hắn thất thần, Vương Nhân hỏi: "Làm sao vậy?"
Tống Quân phục hồi tinh thần lại lắc lắc đầu, nói: "Không có gì."
Thẳng đến khi bọn họ đi tới phía bắc của thôn bên cạnh một sườn núi nhỏ, Tống Quân mới đứng lại nhìn chung quanh. Hắn hiện tại đã xác thực ngọn núi này chính là triền núi hắn đã thấy ở trong giấc mộng, nơi đây hắn đã nhìn thấy đội ngũ đưa ma theo một con đường nhỏ đi ven sườn núi lên phía trên, mà trên đỉnh núi kia chính là một nhà gỗ.
Ngôi nhà gỗ —— Tống Quân ngẩng đầu nhìn, quả nhiên thấy một kiến trúc đứng đơn độc ở trên đỉnh núi.
"Ngôi nhà kia?" Tống Quân đột nhiên đưa tay chỉ về hướng đó, hỏi Vương Nhân: "Có người sống ở nơi hẻo lãnh đấy sao?"
Vương Nhân ngẩng đầu lên nhìn, "À, là nơi đó hở? Đó là từ đường của thôn đã có trên trăm năm lịch sử?"
"Từ đường?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!