Bởi vì xe vừa rời khỏi thôn không lâu liền gặp phải một trận sương mù lớn, cho nên cũng không có rời đi một đoạn quá xa, đã gần nửa tiếng đồng hồ.
Tống Quân kéo hành lý, sau đó Hạ Hoằng Thâm đưa tay đón hắn.
Cả ngày ngồi xe, giữa trưa lại không ăn một ngụm cơm, ngay cả có ghế cũng không thể ngồi xuống, bây giờ lại phải đi một đoạn đường dốc hồi lâu, Tống Quân vừa mệt lại vừa tức giận.
Hạ Hoằng Thâm đi ở bên cạnh hắn, đột nhiên đi lên phía trước hắn, nửa ngồi xuống dưới, nói: "Lên đi."
(Mèo: Đó, anh ấy chăm thế mà em không nhận ra tình cảm của anh Hạ, thật phục đầu đất nhà anh)
Tống Quân sửng sốt. Sau đó mới ý thức được Hạ Hoằng Thâm muốn hắn leo lên lưng hắn. Hắn quay đầu nhìn thoáng Tịch Yên Linh đi ở phía sau không xa, cũng mệt mỏi thở dốc nên hắn nhất thời cảm thấy xấu hổ, tiếp tục cúi đầu đi về phía trước, nói: "Không cần đâu."
Hạ Hoằng Thâm nghe hắn cự tuyệt cũng không hề nói gì nữa, kéo Tống Quân tiếp tục đi về phía trước.
Đợi đến khi bọn họ trở lại thôn, không chỉ trưởng thôn, bí thư chi bộ thôn cũng đi ra đón bọn hắn.
Long Tinh gọi điện thoại cho Lưu đội trưởng thông tri bọn họ đã trở về thôn. Sau khi tính toán ở tạm nhà trưởng thôn ở tạm một đêm. Họ lại không nghĩ được bí thư chi bộ thôn đứng ra phản đối, kiên trì muốn bọn họ theo hắn trở về nhà hắn ngủ.
Tống Quân đột nhiên cảm thấy lão trưởng thôn thôn Vạn Gia này có chút đáng thương.
Nếu bí thư chi bộ thôn đã nhất quyết như vậy, trưởng thôn cũng không tiếp tục phản đối, nói với Hạ Hoằng Thâm: "Thầy giáo, các người qua chỗ bí thư ở bên kia ở đi, nếu có chuyện gì thì tới tìm tôi, tôi có thể giải quyết sẽ giúp mọi người."
Hạ Hoằng Thâm gật gật đầu, nói: "Cám ơn."
Trong nhà Bí thư chi bộ thôn cũng không lớn lắm. Hắn miễn cưỡng mới tìm được một gian phòng trống để cho bốn người bọn Hạ Hoằng Thâm ở tạm. Tịch Yên Linh được ngủ cùng một giường với con gái của ông.
Phượng Tuấn Nguyên nhăn đầu lông mày đi vào trong phòng giống như hắn không quá cao hứng.
Bởi vì trong phòng chỉ có một cái giường. Mặc dù chiếc giường khá lớn nhưng vẫn phải chen chúc cho bốn người con trai cũng hết sức gian nan.
Tống Quân cũng thấy khó chịu. Hắn vừa định mở miệng nói nếu không đi hai người đi ngủ bên nhà trưởng thôn, chợt nghe Long Tinh chủ động nói: "Ba người các ngươi ngủ đi, ta ngủ dưới đất là được rồi."
Trong bốn người bọn họ, Long Tinh là người ít tuổi nhất nhưng tính cách cũng là tốt nhất.
Tống Quân và Phượng Tuấn Nguyên nghe hắn nói vậy đều không dám mở miệng nói lời oán hận.
Tống Quân ngồi trên giường. Lúc này cũng bất chấp có làm hay không, thân thể hơi lùi vào phía sau một chút.
Phượng Tuấn Nguyên ở khoảng cách không xa hắn cũng nằm xuống. Long Tinh ngồi trên mặt đất, sau lưng dựa vào bên giường.
Hạ Hoằng Thâm thì đứng ở cửa nhìn ra bên ngoài, không biết đang nhìn thứ gì.
Bọn hắn nghỉ ngơi một buổi chiều thẳng đến bảy giờ tối. Vợ của bí thư chi bộ mới đến gọi bọn hắn ăn cơm chiều.
Cơm đun bằng bếp củi, tuy rằng đồ ăn cũng không quá tốt nhưng đối với những thanh niên hơn hai mươi tuổi mà nói trong thời gian đói bụng như vậy, một bát cơm trắng cũng rất đã ngon rồi.
Tống Quân một hơi ăn hai bát cơm lớn, về sau mới cảm thấy dạ dày không thể ăn được nữa.
Hắn vỗ vỗ ngực, nghe bí thư chi bộ nói chuyện với Long Tinh về chuyện tình của cháu hắn, đại khái oán hận gia đình bọn họ được thiên vị cả nhà.
Bí thư chi bộ họ Vương tuy rằng không phải họ Vạn, nhưng cũng rất nhiều đời sống tại Thôn Vạn Gia.
Đang trong lúc nghe đến hắn cùng với Long Tinh nói chuyện với nhau. Tống Quân cảm thấy hắn là một nam nhân trung niên bình thường, không hề giống với cảm giác lạnh băng đề phòng như ngay từ đầu bọn họ tiến vào trong thôn.
Vợ của Vương bí thư cũng là một người phụ nữ bình thường, trong nhà có nhiều trẻ con.
Tống Quân nghĩ nơi vắng vẻ này cũng không có ai quản nên nhà họ Hứa cũng không chỉ có sinh một đứa con.
Nghe bọn họ nói chuyện được một lúc, Tống Quân cảm thấy không muốn nghe nữa, vì vậy, hắn đứng lên một mình đi ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!