Phỏng chừng cũng không đi được vài thước, Tống Quân nghe thấy Tịch Yên Linh ngồi ở hàng ghế trước hét một tiếng sợ hãi, sau đó Long Tinh dừng xe lại.
"Sao vậy?" Tống Quân mở miệng hỏi.
Tịch Yên Linh tựa hồ vẫn còn chút kinh hồn chưa định, cô ấy nói: "Em vừa rồi giống như nhìn thấy xe đụng phải một người."
Cô ấy nói xong, quay đầu nhìn Long Tinh.
Long Tinh trừng mắt nhìn phía trước, giật cánh cửa đi xe xuống.
Tống Quân lập tức mở cửa xe bước xuống, dưới chân bọn họ là cỏ, phía trước là một mảnh trống trải sạch sẽ, đừng nói là người, ngay cả sâu cũng không có thấy.
Tịch Yên Linh lúc này cũng đi tới, kinh ngạc trừng to mắt, nói: "Tôi rõ ràng thấy có người."
Sắc mặt Long Tinh không thể tốt đẹp, hắn hỏi Tịch Yên Linh: "Cô rốt cuộc nhìn thấy người như thế nào?"
Tịch Yên Linh nhớ lại một chút, nói: "Hình như là một người trẻ tuổi, nhìn không rõ mặt đưa lưng về phía đầu xe."
Bọn họ lái xe ở trên đường núi. Hơn nữa phía trước bọn họ còn có một chiếc xe vừa mới lái qua không bao lâu làm sao có thể có người không chút đề phòng lại đưa lưng về phía xe của bọn họ đứng chặn giữa đường được?
Tống Quân nghĩ như vậy, nhất thời lông mao đều dựng đứng.
Long Tinh hình như vừa rồi cũng nhìn thấy người kia, vì vậy hắn đi lên trước một đoạn, lại nhìn xung quanh một chút, thậm chí còn dừng chân trên vách núi.
Không có khả năng xe tông bay người kia. Xe của hắn đi rất chậm, chiếu theo tốc độ của xe, người đừng ở giữa đường không thể bị đâm trúng, huống chi là bị đánh bay.
Hạ Hoằng Thâm bước xuống xe, đứng ở cạnh cửa, hỏi bọn hắn: "Chuyện gì?"
Tống Quân nói: "Không thấy người nữa."
Hạ Hoằng Thâm không biết đang suy nghĩ gì, một lúc sau mới nói: "Không có việc gì, tiếp tục đi thôi."
Lúc này, chiếc xe phía sau cũng đã đuổi kịp. Khi nhóm họ dừng lại ở bên cạnh, hỏi bọn họ đã có chuyện gì xảy ra.
Long Tinh nói không có việc gì, lập tức xuất phát.
Bọn họ lên xe, Long Tinh tiếp tục lái xe đi về phía trước.
Trong lòng Tống Quân rất bất an, hắn nhìn sương mù dày đặc bên ngoài, hỏi Hạ Hoằng Thâm: "Vừa rồi là ma đúng không?"
Hạ Hoằng Thâm nói: "Có thể."
Những người khác trong xe đều không nói chuyện. Tịch Yên Linh có chút lo lắng nắm chặt vạt áo mình.
Đột nhiên điện thoại di động của Long Tinh vang lên. Hắn không dám trong tình huống này vừa lái xe vừa nghe điện thoại, chỉ có thể dừng xe lại, lấy điện thoại ra nghe.
"Uy?" Long Tinh nhìn số điện thoại gọi tới là của Lữ Hải.
Lữ Hải bây giờ đang ở chiếc xe phía sau bọn họ.
"Long Tinh!" Thanh âm của Lữ Hải rất vội vàng: "Tôi nhìn thấy có một người trèo lên trên mặt cốp xe phía sau của mọi người!"
Thanh âm của hắn rất lớn, thế nên mọi người trong xe đều nghe được lời hắn nói.
Tống Quân là người thứ nhất theo bản năng quay đầu lại nhìn, sau khi thấy trên mặt kính xe lộ ra khuôn mặt tái nhợt của một người đang nhìn bọn họ. Hắn mở to hai mắt nhìn, còn chưa kịp phát ra một tiếng kêu sợ hãi, chợt nghe phía sau truyền đến một thanh âm, điện thoại của Long Tinh cũng lập tức mất sóng.
Chiếc xe phía sau bị lật.
Không biết là nghiền tới cái gì, một đầu xe nhếch lên, vọt tới vách núi, lật ra một người trẻ tuổi. May mắn tốc độ xe không nhanh, xe trượt đến một bên sườn núi thì ngừng lại. Không rơi xuống vách núi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!