Chương 32: Sương mù (a)

Thi thể Vạn Kính Sinh được đặt ở trong sân nhà hắn, đặc biệt dựng linh đường.

Tống Quân một đường đi theo những người đó vào trong thôn, không hiểu sao có chút sợ hãi, không nói đến hiện tại trong thôn quá im lặng. Ở chỗ này trước mặt thôn dân, một đám giống như đều cực không chào đón bọn hắn, sắc mặt âm hàn đáng sợ.

Không khỏi thả chậm bước chân, Tống Quân nhìn Phượng Tuấn Nguyên đi bên cạnh hắn không xa, thấy lực chú ý của Phượng Tuấn Nguyên đều đặt ở trên người những thôn dân kia, tựa hồ là cảm thấy bọn họ không thân.

Đi đến bên ngoài sân đặt thi thể, Tống Quân ngừng lại. Phượng Tuấn Nguyên cùng Tịch Yên Linh cũng dừng bước, chỉ có Hạ Hoằng Thâm và Long Tinh với hai  cảnh sát ở thị trấn Vân Thông đi vào trong sân.

Hạ Hoằng Thâm đưa rương đựng đồ dùng giao cho Long Tinh.

Long Tinh giúp hắn mở thùng dụng cụ ra. Hắn lấy ra và đeo vào tay một đôi bao tay plastic trước ánh mắt cảnh giác xoi mói của thôn dân. Hắn đi vào bên trong linh đường ở trong sân, ngồi xổm xuống vạch trần vải trắng đang đắp thi thể.

Thi thể đã bắt đầu thối nát, chung quanh lan tràn một cỗ mùi tanh tưởi.

Lữ Hải và đồng sự đều nhíu lại mày, xa xa đứng không muốn tới gần.

Chỉ có biểu tình Hạ Hoằng Thâm vẫn  bình tĩnh, quan sát thi thể nằm trên mặt đất.

Thiếu niên  này tên là Vạn Kính Sinh bởi vì ngũ quan sưng xanh tím đã khó có thể nhìn ra bộ dáng khi còn sống. Bất quá  quần áo hắn còn mặc rất tốt, Hạ Hoằng Thâm đưa tay nắn vuốt,  tính chất quần áo tốt, kiểu dáng cũng là kiểu dáng người trẻ tuổi sẽ thích. Nghĩ như vậy, Hạ Hoằng Thâm quay đầu lại nhìn thoáng qua  những thôn dân đang vây ở xung quanh bên cạnh.

Khi hắn đưa tay muốn cởi quần áo của thiếu niên, cha của thiếu niên đứng dậy ngăn cấm hắn: "Cậu muốn làm gì?"

Hạ Hoằng Thâm ngữ khí bình tĩnh: "Kiểm tra bên ngoài thân hắn có miệng vết thương hay không."

Lúc này Long Tinh đứng lên ở bên cạnh Hạ Hoằng Thâm, đi qua bên cạnh cha mẹ của thiếu niên, nói với cha của thiếu niên: "Xin chào, tôi là công an  thành phố."

Có lẽ nghe được hắn là công an ở thành phố lớn tới, vẻ mặt của cha thiếu niên  rõ ràng hơi khẩn trương lên.

Long Tinh tiếp tục nói: "Chúng ta là đến trợ giúp các ngươi, mà không phải đến hại các ngươi. Đứa bé này rốt cuộc là như thế nào xảy ra sự cố, các ngươi biết không?"

Cha thiếu niên nói: "Không biết, khi phát hiện đã xảy ra chuyện."

Long Tinh lại hỏi: "Thời gian? Địa điểm? Chắc sẽ không có khả năng cái gì cũng không biết đi? Hắn không về nhà các ngươi không tìm hắn?"

Cha thiếu niên đột nhiên kích động lên: "Không biết thì làm sao? Ngươi hỏi cái này đó rốt cuộc muốn làm gì? Các ngươi cục công an đều là một người? Muốn bao che kẻ sát nhân?"

Long Tinh nói: "Ngươi đừng kích động. Ta hỏi ngươi mấy vấn đề này cũng không phải muốn bao che ai mà là muốn biết sự thật, các ngươi là nhi đồng cha mẹ, chẳng lẻ không muốn biết hắn đến tột cùng là như thế nào xảy ra sự cố? Không muốn muốn đem chân chính phạm nhân đem ra công lý?"

Nghe Long Tinh hỏi như vậy, mẹ của  thiếu niên lại một lần nữa thấp giọng khóc ồ lên, thân thể cả người đều phát run.

Trong thời gian Long Tinh và gia đình Long Tinh khai thông suy nghĩ, Hạ Hoằng Thâm tiếp tục xem xét thi thể thiếu niên.

Mà lúc này Tống Quân ở bên ngoài cũng cảm thấy không yên tĩn. Hắn luôn có một loại cảm giác bị những người này giám thị, điều này làm cho hắn nhịn không được muốn đi vào chờ đợi ở bên người Hạ Hoằng Thâm. Nhưng đồng thời hắn nghĩ đến bên trong có thi thể, hắn lại cảm thấy sợ hãi, nhẫn nhịn không đi vào.

Một lát sau, Hạ Hoằng Thâm đứng lên tháo xuống bộ găng tay.

Long Tinh và cảnh sát địa phương cảnh sát đứng ở bên người Hạ Hoằng Thâm, hỏi: "Thế nào?"

Hạ Hoằng Thâm nói: "Nếu đây là đúng là thi thể mọi người nói thì nguyên nhân tử vong là do bị ngạt thở."

"Bóp chết sao?" Lữ Hải hỏi.

Hạ Hoằng Thâm lắc lắc đầu: "Từ dấu vết ở trên cổ, càng giống như bị dùng dây thừng thắt chết hoặc là bị treo cổ. Nếu như bị thắt chết, ở trên ngón tay của hắn lại không có dấu vết giãy dụa, trên người cũng không có bất kỳ dấu vết chống cự khác. Ta nghĩ khả năng hắn trong lúc mất ý thức mới bị người dùng dây thừng thắt chết."

Mấy cảnh sát đều không nói chuyện.

Hạ Hoằng Thâm liếc mắt một cái nhìn bọn hắn: "Những điều này đều là phỏng đoán của ta thôi, không nhất định chính xác."

Một gã đội phó ở trong đội hình sự nói: "Thầy giáo Hạ, anh nói tiếp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!