Buổi tối, lúc Hạ Hoằng Thâm trở lại phòng. Tống Quân đang xem TV.
Vân Thông là một thị trấn nhỏ thị trấn này có khách sạn tốt, khách sạn này có thể miễn cưỡng xem như sạch sẽ mà thôi.
Tống Quân tắm rửa xong, ngồi ở trên giường xem TV. Nghe thấy tiếng gõ cửa của Hạ Hoằng Thâm, lập tức nghĩ giả bộ ngủ, sau lại nghĩ đến cửa chỉ để hé. Hơn nữa chỉ có mình ở nơi này không có ai, lúc sau mở cửa cho hắn.
Hạ Hoằng Thâm sau khi tiến vào chỉ hỏi hắn một câu: "Tắm à?" Sau đó chính hắn cũng lấy đồ đi tắm rửa.
Lúc tắm rửa xong đi ra, Tống Quân đang nằm ở trên giường nhàm chán chuyển kênh ti vi.
Hạ Hoằng Thâm chỉ mặc đọc một cái quần. Hơn nữa quần dài khoá kéo đều không có, lộ ra quần lót bên trong, nửa người trần trụi ngồi ở bên giường lau tóc.
Tống Quân khống chế ánh mắt của mình không để nhìn về phía bên kia, hắn cầm điều khiển nhấn tới nhấn lui đã chuyển hơn mười kênh, sau đó hỏi: "Chúng ta rốt cuộc tới nơi này làm gì?"
Hạ Hoằng Thâm nói: "Tìm đồ vật."
Tống Quân buông điều khiển TV từ xa: "Ngươi rõ ràng là nhận uỷ thác khám nghiệm pháp y!"
Hạ Hoằng Thâm nói cho hắn biết: "Chủ yếu là tìm đồ vật."
Tống Quân luôn cảm thấy hắn đang lừa dối mình.
Hạ Hoằng Thâm đứng lên, đem khăn mặt ném vào buồng vệ sinh, sau đó đi ra nói với hắn: "Có Đăng Thiên Nhân ở nơi này, luôn có khả năng yêu vật ác linh sẽ xuất hiện."
Tống Quân có chút kinh ngạc nhìn hắn, giống như đây là lần đầu tiên Hạ Hoằng Thâm nói cho mình tường tận mấy thứ này.
Hạ Hoằng Thâm tựa hồ là không quen giải thích này nọ. Hắn nghĩ nghĩ, nói tiếp: "Đăng Thiên Nhân là tiên Gia Bảo vật, linh khí thái thịnh, xuất hiện ở nhân gian tất nhiên sẽ khiến khiến yêu ma quỷ quái nhân gian tranh đoạt, dựa vào linh khí để tăng cường tu vi."
Tống Quân nghe vậy có hứng thú, truy vấn: "Nếu là bảo bối vì sao lại vỡ thành vài miếng lưu lạc nhân gian?"
Hạ Hoằng Thâm không nói chỉ là chằm chằm nhìn hắn.
Tống Quân bị ánh mắt của hắn nhìn mà lông tóc dựng đứng, không biết đến tột cùng là có ý gì.
Hạ Hoằng Thâm lại đột nhiên nói: "Ta cũng không biết, chờ khi ta biết, Đăng Thiên Nhân đã bị người ta phá hủy ném xuống nhân gian."
Tống Quân sửng sốt, hỏi: "Là người nào? Với ngươi có quan hệ gì khiến ngươi tự mình đến tìm?"
Hạ Hoằng Thâm nói: "Là người của ta làm."
Nói xong một câu này, Hạ Hoằng Thâm nằm lên trên giường, kéo chăn qua chuẩn bị ngủ.
Tống Quân như có chút để ý câu nói kia của hắn, người của hắn là ai? Chẳng lẽ là Phượng Tuấn Nguyên? Cho nên Phượng Tuấn Nguyên cũng bị biến thành người theo hắn đi?
Tống Quân vừa nghĩ vừa thấy Hạ Hoằng Thâm đã nhắm mắt lại, vì thế xuống giường tắt TV sau đó đi vào buồng vệ sinh. Lúc đi ra, Tống Quân phát hiện túi du lịch của mình lộ ra một túi thức ăn. Hắn không hiểu ra sao cả, không biết mình khi nào thì đem thứ này mang theo, lại còn rớt ra, hiển nhiên không phải cái túi giả. Đứng ở tại chỗ mờ mịt hồi lâu, Tống Quân lắc lắc đầu, bò lên giường ngủ.
Sáng ngày thứ hai như cũ không ngủ nướng.
Khi Tống Quân ở trong buồng vệ sinh đánh răng, nghe được bên ngoài có tiếng đập cửa, mở ra nhìn Long Tinh đứng ở cửa.
Long Tinh mỉm cười nói với Tống Quân: "Thu thập xong xuống dưới đi ăn điểm tâm, ăn hết sẽ lên núi."
Tống Quân chà chà răng gật đầu.
Điểm tâm ăn ở một tiệm mì bò đối diện với khách sạn.
Tống Quân cùng Hạ Hoằng Thâm đến chậm một chút. Lúc hắn đến đã thấy Phượng Tuấn Nguyên một mình ngồi bên cạnh cái bàn đang dùng giấy vệ sinh cẩn thận lau bàn. Long Tinh đứng ở bên cạnh bếp lò nhìn ông chủ lão bản nấu mì. Tịch Yên Linh thì vừa nhìn thấy bọn hắn liền ngoắc tay gọi bọn họ đi qua ngồi.
Tống Quân nhìn thoáng qua Phượng Tuấn Nguyên, cuối cùng vẫn ngồi xuống bàn của Tịch Yên Linh và Long Tinh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!