Chương 30: Xuất hành

Rất nhanh, Long Tinh đã hồi báo cho Hạ Hoằng Thâm biết họ đã đáp ứng yêu cầu của hắn nhưng cần nhanh chóng xuất phát, càng sớm càng tốt.

Vào buổi tối, Tống Quân làm thêm ở quán trà sữa. Sau buổi chiều, Hạ Hoằng Thâm từ tòa nhà pháp y trực tiếp đi tới quán trà sữa  gần cửa trường học tìm Tống Quân.

Tống Quân vừa vặn đang bưng trà sữa cho hai nữ khách hàng. Khi vừa đưa trà sữa quay người lại rời đi, hắn liếc mắt nhìn thấy Hạ Hoằng Thâm từ bên ngoài đi vào. Phản ứng đầu tiên của hắn là giả vờ không nhìn thấy, cúi đầu trở về quầy bán hàng.

Hạ Hoằng Thâm dường như cũng không ngại hắn không để ý đến mình, lập tức đi đến trước quầy ngồi xuống ghế nhỏ cao, nói với: "Đi với ta tới một nơi?"

Tống Quân nghe vậy sửng sốt. Hắn nghĩ Hạ Hoằng Thâm gọi hắn đi ra ngoài bây giờ nhất thời có chút khẩn trương, đồng thời cũng lập tức mở miệng cự tuyệt nói: "Em đang giờ làm việc, đi không được."

Hạ Hoằng Thâm nói: "Hai ngày sau đi."

"Hả?" Tống Quân không hiểu được ý tứ của hắn.

Hạ Hoằng Thâm hai tay đặt ở trên quầy, ngón tay nhẹ nhàng gõ vài cái, nói: "Minh Thiên Tinh kỳ ngũ, ngày mốt, ngày kia, nhiều nhất đến thứ hai có thể trở về. Em ngày mai hình như không có lên lớp, thứ hai chắc có thể về."

Tống Quân giờ mới hiểu được hắn nói đi theo hắn đi một chỗ, dường như sẽ đi một nơi xa. Hắn nổi lên nghi ngờ: "Đi nơi nào?"

Hạ Hoằng Thâm nói: "Vùng núi bên kia Vân Thông."

"Vân Thông?" Tống Quân không hiểu ra sao cả. Vân Thông là một thị trấn xa xôi của tỉnh, phụ cận đều là núi lớn. Tống Quân tuy rằng từng nghe qua nhưng chưa từng đến. Hắn không rõ vì cái gì Hạ Hoằng Thâm đột nhiên muốn hắn đi tới nơi đó. Hơn nữa rõ ràng đêm qua hai người còn ầm ĩ một trận lớn, hiện tại Hạ Hoằng Thâm lại có thái độ như chưa từng có gì phát sinh tới tìm hắn khiến hắn cảm thấy thật sự không thoải mái.

Tống Quân càng nghĩ càng có chút tức giận, nói: "Không đi."

Hạ Hoằng Thâm nói với hắn: "Ta muốn đi tìm đồ vật."

Tống Quân sửng sốt, giương mắt nhìn hắn.

Hạ Hoằng Thâm nói: "Đối với chúng ta đều rất quan trọng."

Tống Quân nghĩ một chút, hỏi: "Là Đăng Thiên Nhân sao?"

Hạ Hoằng Thâm nói: "Đúng."

Tống Quân đưa tay sửa sang bao đường lấy trên quầy, nói: "Không can hệ gì tới em."

"Tống Quân!" Hạ Hoằng Thâm gọi hắn.

Tật xấu lớn nhất đời này của Tống Quân chính là mềm lòng. Hắn hận không thể tát cho mình hai cái. Hắn bảo chính mình phải kiên cường đuổi Hạ Hoằng Thâm đi ra nhưng hắn không làm được. Mắt hắn nhìn chằm chằm vào quầy, đem thực đơn xếp lại chỉnh tề, bày lại bình đựng đường. Nghĩ tới hình ảnh Hạ Hoằng Thâm ở trong phòng thí nghiệm bắt tay dạy hắn, cuối cùng di dời ánh mắt, nói "Được" một tiếng.

Hắn chỉ cùng Hạ Hoằng Thâm ra ngoài một chuyến mà thôi. Không có nghĩa là bọn hắn sẽ như thế nào, coi như còn ân tình với hắn, sau này sẽ không có liên lụy nữa.

Bên công an thực sự thúc giục cấp bách. Lúc ban đêm Tống Quân trở về ký túc xá thu dọn đồ đạc, vừa rạng sáng ngày thứ hai đã xuất phát.

Sáng ngày thứ hai, trời còn chưa sáng, đồng hồ báo thức của Tống Quân đã vang lên. Hắn rời giường rửa mặt, gõ cửa phòng Hạ Hoằng Thâm, theo hắn cùng nhau xuất phát.

Bởi vì chỉ đi ba, bốn ngày mà thôi, thời tiết cũng không quá nóng cho nên hắn chỉ mang theo một túi du lịch nhỏ gồm quần áo và vật dụng hàng ngày. Hạ Hoằng Thâm không mang theo gì.

Tống Quân vừa mới bắt đầu muốn hỏi hắn, sau lại nghĩ chuyện không liên quan đến mình, liền nhịn xuống không mở miệng hỏi.

Bọn hắn hẹn chờ xe ở cổng trường học, đến giờ mà vẫn không thấy xe tới. Tống Quân phát hiện Phượng Tuấn Nguyên và Tịch Yên Linh cũng đi cùng với bọn họ.

Không nói tới Tịch Yên Linh, Tống Quân quả thực nghĩ Hạ Hoằng Thâm đến khi nào thì Phượng Tuấn Nguyên đi tới nơi đó.

Người lái xe tới đón bọn họ là Long Tinh.

Long Tinh nói hắn là do cục công an thị trấn Vân Thông ủy thác. Người bên thành phố này không thể có quá nhiều người đi qua đó. Nếu không phải Hạ Hoằng Thâm nói phải có Long Tinh đi cùng thì Long Tinh cũng không phụ trách lái xe đón bọn hắn mà sẽ là cục công an địa phương phụ trách liên hệ, khi xong việc mọi người sẽ trở về.

Phượng Tuấn Nguyên vẫn còn chưa quên, hắn không nghĩ Tịch Yên Linh đi cùng nên giờ phút này có chút hối hận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!