Edit: meomoon86
Đêm hôm đó, Tống Quân sau khi tắm mặc quần áo xong liền nằm xuống ngủ sớm. Hắn tắt đèn trong phòng kí túc xá, sau khi ánh mắt thích ứng với bóng tối màu đen, liền chứng kiến phía bên ngoài cửa sổ được ngọn đèn chiếu vào, ở trên tường lưu lại một hình dáng bóng đen, đây đều là bóng của các nhánh cây.
Tống Quân đánh ngáp một cái, trở thân mình nhắm mắt lại rất nhanh đi vào giấc ngủ.
Ở buổi chiều đầu tiên khi tới học viện mới, Tống Quân ngủ rất quen thuộc, tới nửa đêm trở về sáng tựa hồ gặp giấc mộng, nhưng cảnh trong mơ rất mơ hồ, rất không đúng cắt. Hắn mơ thấy chính mình không biết vì sao quỳ trên mặt đất hay vẫn là ngồi dưới đất, bên người là một người đứng, chính mình chỉ có thể nhìn đến chân của hắn, tại thời điểm ngẩng đầu muốn xem mặt, ánh mặt trời liền chiếu xạ vào ánh mắt, cái gì đều thấy không rõ.
Ngày hôm sau ngay khi tỉnh giấc, Tống Quân phát hiện đã là hơn mười giờ sáng, ngoài cửa sổ ánh mặt trời đang thịnh, hắn tự tay xoa nhẹ ánh mắt một chút, cảm giác mình còn một bức màn che khuất.
Mặc quần áo tử tế, mở cửa phòng, Tống Quân theo bản năng nhìn thoáng qua cánh cửa đối diện kia, lúc này vẫn đóng chặt lại, nhưng Tống Quân đương nhiên sẽ không nghĩ đến Hạ sư huynh bây giờ còn đang trong phòng, có thể đã sớm đi ra ngoài rồi.
Giữa trưa đi nhà ăn tự làm bữa cơm, sau đó một mình ăn một bữa cơm trưa, buổi chiều đi lang thang trong trường học vừa chuyển.
Tống Quân nghĩ tới thứ hai sẽ qua trường học, nhưng như vậy cứ nhàn nhã trong trường học sẽ cuống lên, đây vẫn là lần đầu tiên.
Buổi chiều, Tống Quân nhận được điện thoại Hành Huy gọi tới, nói là khoảng chừng buổi tối hắn sẽ cùng nhau ăn cơm.
Tống Quân rất cao hứng, còn có chút ngượng ngùng, vội vàng nói: "Tôi mời anh ăn cơm đi, cám ơn anh ngày hôm qua đã giúp tôi dọn sạch đồ vật này nọ."
Hành Huy nói: "Khách khí cái gì, sư huynh thỉnh sư đệ mới là thiên kinh địa nghĩa, đợi lát nữa về trước ký túc xá, chúng ta cùng đi ra ăn."
Tống Quân đáp: "Vâng."
Cúp điện thoại, hắn nhìn thời gian đã sắp tới năm giờ chiều, liền hướng phương hướng ký túc xá đi đến.
Đi vào cửa lớn ký túc xá, khi Tống Quân đang nửa đường giẫm lên bậc thang gỗ thì nghe được phía sau vang lên tiếng bước chân, vì thế hắn quay đầu trở lại, thấy vị Hạ sư huynh ngày hôm qua gặp ở đối diện.
Tống Quân nhớ tới chính mình còn không biết Hạ sư huynh rốt cuộc tên gọi là gì, vì thế đành phải gật gật đầu chào hỏi, nói: "Hạ sư huynh, anh sớm như vậy?"
Thanh niên có khuôn mặt thon dài tuấn mỹ không chút thay đổi gật gật đầu, sau đó tiếp tục hướng tới tầng trên đi tới, khi sắp lướt qua Tống Quân, đột nhiên nói một câu: "Không phải buổi tối ăn cơm sao?"
Tống Quân sửng sốt, mới hiểu được hẳn là Hành Huy cũng gọi là Hạ sư huynh cùng nhau ăn cơm, gật gật đầu nói: "Tôi chờ anh Hành Huy trở về."
Sau buổi tối cùng đi ra ăn cơm, Tống Quân mới biết được đầy đủ tên của Hạ sư huynh, thì ra tên gọi là Hạ Hoằng Thâm.
Hạ Hoằng Thâm ở mặt ngoài thoạt nhìn rất lãnh đạm, nhưng tính cách trên thực tế có lẽ cũng không phải như vậy, chỉ là không hợp với đạo làm người, ít nhất từ thái độ của Hành Huy đối với hắn có thể nhìn ra được.
Hành Huy là người có một tính cách phi thường hướng ngoại, mặc kệ Hạ Hoằng Thâm đáp hay không đáp, có để ý hắn hay không, hắn đều có thể không thể để ý mà theo sát đàm đạo với Hạ Hoằng Thâm. Nói tới hứng thú, còn có thể nâng khửu tay đụng một cái vào tay Hạ Hoằng Thâm, sau đó cười ha ha.
Tống Quân nhìn thấy hai người bọn họ, thực sợ hãi Hạ Hoằng Thâm sẽ cùng Hành Huy trở mặt, nhưng may mắn thay, Hạ Hoằng Thâm mặc dù bộ dáng không có tỏ vẻ ra cao hứng, nhưng cũng không có bộ dáng mất hứng chút nào, Hành Huy nói cái gì hắn đều nghe theo.
Hành Huy có thể là thấy Tống Quân đối với Hạ Hoằng Thâm tràn đầy tính cẩn thận, vì thế đối với hắn nói: "Đừng sợ, Hạ sư huynh là người rất tốt, sau này có cái gì cần hỗ trợ cũng có thể tìm hắn." Nói tới đây, Hành Huy đột nhiên nhớ tới một sự kiện, "Dạ, đúng rồi, giáo sư hướng dẫn thạc sĩ cho Hạ sư huynh ngươi trước kia không phải là Chu Hoa Phùng Xuân sao?"
Tống Quân nghe vậy sửng sốt, nhìn về phía Hạ Hoằng Thâm.
Vừa vặn Hạ Hoằng Thâm cũng hướng hắn nhìn qua, nói một câu: "Đúng vậy."
Hành Huy cười vỗ Tống Quân một cái, "Mau, đây là thân sư huynh cùng ngươi chung một thầy, còn không kính hắn một ly."
Tống Quân nghe Hành Huy nói như vậy, lập tức lấy một cái cốc bia bên cạnh, bưng lên mà nói: "Tôi mời anh một ly, Hạ sư huynh."
Hạ Hoằng Thâm nhìn hắn trong chốc lát.
Tống Quân thiếu chút nữa cho là hắn sẽ không để ý tới mình, mặt đều đỏ lên, Hạ Hoằng Thâm bưng chén rượu lên, đến đụng một cái với hắn, sau đó uống một hơi cạn sạch.
Ba người một bữa cơm này ăn coi như tận hứng, tuy rằng Tống Quân là một người nội hướng có tính cách ngại ngùng, Hạ Hoằng Thâm lại không thích nói chuyện, nhưng là chỉ cần có Hành Huy ở đây, liền luôn luôn sẽ không tẻ ngắt.
Thời gian ăn cơm cũng sắp hết, Tống Quân nhìn thấy một người nữ sinh đi ra ngoài tiệm cơm, đi đến phía sau Hành Huy, đập xuống hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!