*Mèo: Số anh nhọ, về đội với mèo đê
Đối với việc lựa chọn Tịch Yên Linh, chính mình có hối hận hay không. Tống Quân còn chưa lo lắng đến vấn đề này mà hắn cũng không kịp lo lắng.
Bởi vì khi chính thức vào học, quán trà sữa có sự điều chỉnh nhân sự và thời gian. Hắn và Tịch Yên Linh biến thành một ngày một người đi làm, hai người giờ làm việc lại luôn sai lệch.
Cứ như vậy, không chỉ là cơ hội ở chung giảm bớt, thời gian buổi tối cũng không có.
Không có thời gian đi làm thêm. Tống Quân rõ ràng phải tự học, trong phòng học đọc sách nhìn hơn 10 giờ, hắn mới thu dọn đồ đạc trở về ký túc xá.
Hôm đó, buổi tự học kết thúc hơi muộn, hắn cầm sách đi trên đường về ký túc xá. Tống Quân đụng phải Hạ Hoằng Thâm.
Nhìn thấy Hạ Hoằng Thâm, hắn cũng không muốn tới chào hỏi, dừng lại nhìn đường một chút định vượt qua Hạ Hoằng Thâm. Kết quả ngay sau đó, hắn thấy phía sau Hạ Hoằng Thâm là Tịch Yên Linh.
Tống Quân lặng đi một chút, hắn cho là bọn họ hai người là trùng hợp gặp nhau, một trước một sau hẳn cũng không đi lên phía trước. Rất nhanh, Tống Quân liền phadc bỏ cách nhìn của chính mình.
Tịch Yên Linh và Hạ Hoằng Thâm đúng là một trước một sau. Nhưng là Tịch Yên Linh đuổi theo Hạ Hoằng Thâm mà Hạ Hoằng Thâm tựa hồ cũng không phản ứng.
Tống Quân khó có thể kiềm chế bước chân của mình đi theo hướng bọn họ đi.
"Không cần tiếp tục đi theo ta." Hạ Hoằng Thâm đột nhiên nói, đồng thời ngừng lại.
Tống Quân vì thế cũng dừng lại, lẳng lặng chờ đợi ở mặt sau bồn hoa nhỏ ở bên cạnh.
Tịch Yên Linh nhìn Hạ Hoằng Thâm, hỏi: "Vì sao không quan tâm em đi theo anh?"
Hạ Hoằng Thâm xoay người lại, nói với cô: "Ta nói rất nhiều lần rồi, không cần quấn quít lấy Tống Quân."
"Anh đã nói rất nhiều lần?" Tịch Yên Linh vẻ mặt mờ mịt: "Anh nói khi nào nhỉ?" Sau đó, cô có chút hốt hoảng đưa tay đập cái trán một cái: "Hình như là đã nghe qua. Làm sao đã nghe qua? Em nhớ rồi."
Tống Quân không rõ hai người bọn họ đang nói cái gì.
Hạ Hoằng Thâm đi đến phía trước. Tịch Yên Linh lại đuổi theo.
Vì thế Hạ Hoằng Thâm lại một lần nữa dừng lại. Hắn hỏi Tịch Yên Linh: "Ngươi còn theo ta làm gì?"
Tịch Yên Linh lặng đi một chút, nói: "Anh muốn đi đâu?"
"Quay về ký túc xá." Hạ Hoằng Thâm nói.
Tịch Yên Linh tựa hồ là nghĩ nghĩ, lúc sau nói: "Em muốn đi tìm Tống Quân."
Hạ Hoằng Thâm lại nói: "Ngươi không nên đi tìm Tống Quân, ngươi nếu quấn quít lấy hắn sau này đừng gặp ta."
Tịch Yên Linh ngạc nhiên trừng to mắt.
Tống Quân cũng rốt cuộc không chịu nổi nữa, hắn vội vàng chạy đến trước mặt Hạ Hoằng Thâm, chất vấn: "Anh có ý gì?"
Hạ Hoằng Thâm tựa hồ cũng không bởi vì Tống Quân nghe được cuộc nói chuyện của hai người bọn họ mà cảm thấy kinh hoảng. Hắn nghe Tống Quân chất vấn, mở miệng trả lời: "Ý của ta là bảo các ngươi tách ra."
Tống Quân cảm giác cả đời mình chưa từng tức giận như vậy. Hắn tự tay kéo vạt áo của Hạ Hoằng Thâm, nói: "Đó là bạn gái em. Anh có tư cách gì bảo chúng em tách ra?"
Hạ Hoằng Thâm lại nói: "Các ngươi cũng không hẳn là sẽ cùng một chỗ cũng không thể cùng một chỗ, làm gì lãng phí thời gian."
Tống Quân lắc đầu. Hắn không muốn tiếp tục tin tưởng những lời này của Hạ Hoằng Thâm. Hắn không rõ Hạ Hoằng Thâm vì cái gì nói như vậy, hắn chỉ biết mình lại tức giận, khó chịu nữa nhưng hắn trời sinh tính nhút nhát, miệng lưỡi lại không sắc bén. Hắn không biết lúc này nên phản bác Hạ Hoằng Thâm thế nào.
Tịch Yên Linh lúc này đứng bất động.
Rõ ràng trước kia là Tịch Yên Linh chủ động đuổi theo hắn, mà hiện tại, Tịch Yên Linh lại cũng không nghĩ đến vì sao trong lúc đó bọn hắn quý trọng mối quan hệ kia. Có lẽ ở trong mắt Tịch Yên Linh, hắn không bằng Hạ Hoằng Thâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!