Ngày đầu năm mới, Tống Quân cả người uể oải. Hắn thậm chí không ăn điểm tâm cùng cơm trưa. Mãi cho đến bữa chiều, Hạ Hoằng Thâm đến gõ cửa phòng hắn.
Hắn căn bản không muốn mở cửa cho Hạ Hoằng Thâm vì thế nằm ở trên giường giả chết.
Kết quả một lát sau, hắn nhìn thấy Tiểu Hắc miêu từ phía bên ngoài cửa sổ nhìn vào thăm dò.
Tống Quân không còn cách nào khác, thở dài một hơi, rời giường mở cửa sổ ra, đem Tiểu miêu vào phòng.
Nhân sinh có lắm sự tình không thể như ý. Ngươi không nên miễn cưỡng. Hơn phân nửa cũng chỉ vất vả một hồi, lúc sau sẽ không sao, còn không bằng sớm sống tốt hơn một chút.
Một bên cho mèo ăn. Tống Quân một bên hắn quyết định đem ý tưởng loạn thất bát tao tạm thời buông xuống, còn thật sự hoàn thành bài vở và bài tập đồng thời ra ngoài tìm việc làm, tranh thủ lúc còn ít tiền!
Mối tình đầu đã qua, không có sự bắt đầu đã kết thúc.
Tống Quân đem Tiểu Hắc miêu đang mải mê ăn thức ăn cho mèo ôm lấy, dùng trán mình cọ xát trên trán của nó. Tiểu Hắc miêu vừa mới bắt đầu lắc người một cái, sau lại liền an tĩnh ghé vào trong ngực hắn nằm im.
Ngày mùng hai tết, Tống Quân mở cửa phòng ra.
Hạ Hoằng Thâm phía đối diện cũng mở cửa.
Tránh hay là không tránh để không thấy xấu hổ. Tống Quân tự nói với mình phải bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh. Hắn cười bắt chuyện với Hạ Hoằng Thâm, nói: "Hạ sư huynh, năm mới tốt đẹp!"
Hạ Hoằng Thâm nhìn hắn không nói gì.
Tống Quân đóng cửa lại, đi ra bên ngoài. Lúc bước lên cầu thang, nâng tay vỗ vỗ ngực, bảo mình thả lỏng một ít, không cần gấp gáp.
Hiện tại trường học chưa mở cửa nhưng bên ngoài các cửa hàng đã bắt đầu buôn bán. Tống Quân lúc này rút ra bài học, không cần đi tìm việc làm thêm ở nơi xa trường mà tìm một quán trà sữa ở phụ cận trường học là được.
Chủ tiệm quán giải khát là một nữ nhân trung niên. Nhìn ngoại hình Tống Quân thanh tú sạch sẽ, bảo hắn đứng quầy đón tiếp và thanh toán tiền cho khách.
Tống Quân sáu giờ xế chiều mỗi ngày đều qua làm, mười một giờ tan tầm, đi hai bước đường trở về trường học.
Hai ngày hắn làm ở quán trà sữa, trong quán lại tới một cô gái xin làm công. Cô gái kia cũng học cùng trường với Tống Quân, nói là sinh viên năm nhất viện dược. Tên gọi Tịch Yên Linh.
Diện mạo cô gái nhu thuận đáng yêu, miệng cũng rất ngọt. Sau khi cùng Tống Quân tán gẫu vài hôm, Tống Quân phát hiện cô hóa ra là đàn em của Thành Thụy Cảnh.
Lúc Tịch Yên Linh vừa mới làm, cái gì đều không hiểu, lại luôn biết điều hỏi Tống Quân này nên làm như thế nào, cái kia nên làm sao.
Tống Quân tính tình rất tốt, cô có vấn đề gì đều giảng cho nghe.
Hai người làm chung hơn mười ngày, rất nhanh đều quen thuộc.
Đợi khi chính thức vào học, Hành Huy và Thành Thụy Cảnh nhìn thấy bọn họ. Có một ngày Tịch Yên Linh nói với Tống Quân rằng mọi người cùng nhau đi ăn bữa cơm chiều.
Tống Quân cảm thấy cũng rất tốt nên không từ chối, hẹn Hành Huy và Thành Thụy Cảnh bốn người cùng nhau đi quán ăn nhỏ bên ngoài trường học ăn cơm chiều.
Lúc đầu bữa ăn rất hoàn hảo nhưng lúc sau Hành Huy bắt đầu đùa Tống Quân với Tịch Yên Linh.
Tống Quân bị hắn nói đến ngượng ngùng, nói: "Anh Hành Huy! Anh không được nói bừa."
Tịch Yên Linh chỉ nhu thuận cười cười, cầm đũa chọc chọc trong bát.
Ngày đó ăn hết cơm chiều, Hành Huy đặc biệt đến phòng Tống Quân tìm hắn, hỏi: "Ngươi cảm thấy Tịch Yên Linh thế nào?"
Tống Quân nói: "Rất đáng yêu."
Hành Huy đặt tay lên bả vai hắn: "Người ta còn chưa có bạn trai. Chú còn đang chờ cái gì?"
Tống Quân nghe vậy sửng sốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!