Chương 27: Năm mới

Vân Phách mở cửa phòng, không ngờ người đứng ngoài cửa là Phượng Tuấn Nguyên.

Hạ Hoằng Thâm ngó đầu qua nhìn, hỏi một câu: "Có chuyện gì sao?"

Thần sắc Phượng Tuấn Nguyên có chút không vui. Hắn nhìn Vân Phách, hỏi: "Sư phụ, Viện Viện thế nào rồi?"

Vân Phách mở miệng vốn muốn nói nhưng đột nhiên ngừng một chút, ngậm miệng lại chìa một bàn tay, nói: "Đưa tiền trước."

Phượng Tuấn Nguyên ngây ngẩn cả người, không thể tưởng tượng nổi nhìn Vân Phách một lát, lại nhìn về phía Hạ Hoằng Thâm.

Hạ Hoằng Thâm cũng không nói được một lời.

Phượng Tuấn Nguyên đè nén sự tức giận, hỏi: "Bao nhiêu tiền?"

Vân Phách nói: "Mọi người người quen biết, chưa đánh chưa quen, là ngươi thì ta tính hai trăm."

Phượng Tuấn Nguyên nghe vậy, lấy ví từ trong túi ra rút hai trăm đồng đặt lên tay Vân Phách.

Vân Phách thỏa mãn thu tiền, nói với Phượng Tuấn Nguyên: "Nó đã đi đầu thai rồi, tới Địa phủ tự nhiên sẽ có người dẫn đường, uống bát nước của Mạnh bà quên hết mọi chuyện trước kia, an an tâm tâm làm người ở kiếp sau."

Phượng Tuấn Nguyên nghe Vân Phách nói như vậy cũng yên lòng.

Vân Phách nói: "Lão hồ ly kia đánh chủ ý lên các ngươi ở bệnh viện bố trí kết giới, mục đích là ngăn cản Hạ Hoằng Thâm. Cô bé kia là Quỷ Hồn lưu luyến ở trong bệnh viện không muốn đi, phát hiện ý đồ của Phó Văn Thạch nên nghĩ muốn bảo vệ các ngươi. Kết quả thiếu chút nữa bị Phó Văn Thạch đánh tan hồn phách."

Phượng Tuấn Nguyên cúi đầu.

Vân Phách vỗ vai của hắn một cái: "Quên đi! Không có việc gì là tốt rồi."

Trầm mặc một lát, Phượng Tuấn Nguyên hỏi: "Tống Quân là ai?"

Hắn vừa dứt lời, cửa phòng Tống Quân phía đối diện mở ra.

Phượng Tuấn Nguyên cùng Vân Phách ngừng nói chuyện. Phượng Tuấn Nguyên nói với Tống Quân: "Ngươi có khỏe không?"

Tống Quân đưa tay sờ miệng vết thương ở trên cổ mình vẫn còn cảm giác đau.

Hạ Hoằng Thâm xông ra khỏi phòng, đi tới trước mặt Tống Quân. Hắn giơ ngón tay lên đụng vào cổ Tống Quân.

Tống Quân đột nhiên cảm thấy có chút ủy khuất.

Vân Phách nhìn hắn, nói: "Không có việc gì, không bị nhiễm yêu khí."

Hạ Hoằng Thâm thu tay về.

Vân Phách nhìn hai người bọn họ, lại nhìn lại nhìn Phượng Tuấn Nguyên, đột nhiên nói: "Hạ thí chủ, ngươi trái ôm phải ấp, nằm hưởng tề nhân chi phúc, rất khoái hoạt. Bần tăng cô độc, không bằng tặng ta  một cái bảo bối đi?"

Hạ Hoằng Thâm lạnh lùng liếc hắn một cái.

Phượng Tuấn Nguyên nhíu mày, nói: "Ta đi đây." Nói xong, hắn xoay người rời đi.

Hạ Hoằng Thâm vì thế nói với Vân Phách: "Ngươi cũng có thể đi rồi."

Vân Phách không trông cậy sẽ thu tiền được của Hạ Hoằng Thâm. Hắn cảm thấy thỏa mãn lấy được hai trăm đồng của Phượng Tuấn Nguyên. Hắn giơ di động lên, nói với Hạ Hoằng Thâm: "Ký sổ nhé." Sau đó cũng lắc lư đi đến cầu thang.

Còn lại hai người Tống Quân và Hạ Hoằng Thâm.

Tống Quân đột nhiên thấy thực sự tức giận. Thậm chí có thể nói là thực thương tâm, hắn ngay cả một câu cũng chưa nói với Hạ Hoằng Thâm. Hắn khép cửa phòng lại.

Nếu như nói lúc trước hắn chỉ có chút buồn bực, như vậy hiện tại Tống Quân chính là khó chịu. Không phải bởi vì một câu nói đùa kia của Vân Phách mà vì Hạ Hoằng Thâm. Thế nhưng không có mở miệng phản bác câu nói kia của Vân Phách.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!