Thấy Hạ Hoằng Thâm xuất hiện, Tống Quân theo bản năng đi tới đứng bên Hạ Hoằng Thâm. Phượng Tuấn Nguyên vẫn có phần đề phòng Hạ Hoằng Thâm, hắn trở lại bên bàn giải phẫu, nhìn Viện Viện dần suy yếu.
Tới bây giờ, bất kể là Tống Quân hay Phượng Tuấn Nguyên đều nhận thấy hồn ma đứa bé gái này dường như không muốn làm thương tổn bọn họ, ngược lại đang bảo vệ bọn hắn.
Có lẽ mục đích của nàng là ngăn bọn họ lại, tránh để Phó Văn Thạch tìm được bọn hắn.
Mà Phó Văn Thạch rốt cuộc là loại người gì, có mục đích gì, Tống Quân hắn không biết. Hắn dám khẳng định một điều, hắn tin tưởng Hạ Hoằng Thâm.
Thanh âm Hạ Hoằng Thâm rất lạnh, hắn nói với Phó Văn Thạch: "Ngươi là ai mà dám ngấp nghé người của ta."
Phó Văn Thạch khẽ nhíu mày: "Người của ngươi? Ngươi nói Tống Quân hay Phượng Tuấn Nguyên?"
Hạ Hoằng Thâm nói: "Đều là của ta!"
Tống Quân nghe vậy, ngạc nhiên nhìn sang Hạ Hoằng Thâm. Phượng Tuấn Nguyên cũng phản bác nói: "Ngươi là ai!"
Phó Văn Thạch cười lạnh hai tiếng: "Ngươi không khỏi quá tham!"
Hạ Hoằng Thâm hừ nhẹ một tiếng.
Phó Văn Thạch nói: "Nếu ngươi cần Tống Quân, vậy đem Phượng Tuấn Nguyên tặng cho ta đi."
Hạ Hoằng Thâm đưa tay chỉ cổ họng hắn nói: "Si tâm vọng tưởng!"
Phó Văn Thạch vội vàng lui về phía sau, nâng tay ngăn cản, ngón tay của hai bàn tay hắn để dọc trước ngực, sau đó hướng hai bên vung tay, ở trước mặt dựng thẳng lên một cái chắn.
Hạ Hoằng Thâm bàn tay thành phong, dùng linh lực bổ ra cái chắn của hắn. Phó Văn Thạch một bên lui về phía sau, một bên liên tiếp ở bên người dựng thẳng lên cái chắn.
Hạ Hoằng Thâm vì thế giương tay lên, nói: "Phượng lưu!"
Phượng Tuấn Nguyên căn bản không cự tuyệt, kim quang lóe ra hóa thành phượng sí lưu kim rơi thẳng vào tay Hạ Hoằng Thâm. Hạ Hoằng Thâm quơ phượng sí lưu kim, bổ thẳng toàn bộ cái chắn của Phó Văn Thạch dựng.
Phó Văn Thạch lui ra phía sau rồi đột nhiên than hình biến chuyển, trước mặt mọi người biến thành hình một con hồ ly màu đỏ thật lớn. Thân hình Hồ ly linh hoạt, cấp tốc chạy trốn mũi nhọn do Hạ Hoằng Thâm vung trảm xuống, sau đó lủi nhanh tới bên người Tống Quân.
Tống Quân tránh không kịp bị Phó Văn Thạch dùng đuôi quấn lấy người, sau đó chạy tới bên ngoài hành lang.
Hạ Hoằng Thâm lập tức đuổi theo, nhưng không dám đem phượng sí lưu kim chém xuống, sợ hãi làm thương Tống Quân.
Tống Quân muốn giãy dụa, nhưng cái đuôi của hồ ly quấn chặt lấy hắn. Căn bản không có cách nào thoát khỏi Phó Văn Thạch.
Phó Văn Thạch chạy rất nhanh ra khỏi phòng phẫu thuật, sau đó một đường chạy theo dọc theo hành lang tới cuối, không ngờ lập tức lao ra cửa lớn bệnh viện.
Song ngay khi hắn đụng tới cửa lại bị một lực cường đại cản lại.
Hạ Hoằng Thâm không nhanh không chậm đi tới, nói: "Ngươi cho rằng ngươi có thể chạy thoát?"
Phó Văn Thạch nháy mắt hóa hình người. Hắn một tay tóm cổ Tống Quân, một tay đặt trên cổ Tống Quân, nói với Hạ Hoằng Thâm: "Ngươi không sợ ta giết hắn?"
"Không sợ! " Hạ Hoằng Thâm một bên trả lời, một bên nâng phượng sí lưu kim trong tay đâm tới Phó Văn Thạch, nhưng vẫn cố ý tránh Tống Quân.
Phó Văn Thạch đột nhiên dùng ngón tay bóp chặt cổ Tống Quân.
Tống Quân kịch liệt cảm thấy thống khổ, hắn nhìn Hạ Hoằng Thâm không nói ra lời.
Hạ Hoằng Thâm thu hồi vũ khí.
Phó Văn Thạch cười một tiếng, "Hắn có lẽ sẽ không chết, nhưng ta vẫn sẽ để hắn nhận hết đau khổ."
"Yêu hồ!" Hạ Hoằng Thâm nói, "Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!