Rốt cuộc thì sự cố gì đã đem cả một cầu thang của bệnh viên đều lấp đi, Tống Quân tưởng tượng không ra, nhưng tình huống của hắn và Phượng tuấn Nguyên bây giờ sẽ không có tâm tình để đi tìm tòi nghiên cứu.
Cầu thang này đột nhiên xuất hiện ở nơi này, rất rõ ràng là một cạm bẫy chờ bọn hắn bước vào.
Nhưng nếu bọn hắn không đi thì giống như cũng không có một lựa chọn tốt hơn.
Phượng Tuấn Nguyên đột nhiên bước từng bước về phía trước, Tống Quân bắt lấy tay hắn.
Tống Quân không phải là một người thích mạo hiểm, mà Phượng Tuấn Nguyên lại không giống vậy, hắn càng ưa thích trực diện với nguy hiểm, chẳng sợ sẽ không có kết quả tốt, với hắn mà nói cũng tốt hơn tại chỗ này chờ đợi.
Phượng Tuấn Nguyên nói với Tống Quân: "Ngươi trở về chờ đi."
Hắn cảm thấy chính mình gây phiền hà cho Tống Quân, đứa bé gái là hướng hắn mà tới, Tống Quân chẳng qua là người bị vô tội liên lụy vào.
Tống Quân trời sinh là người hiền lành, Phượng Tuấn Nguyên càng nói không muốn liên luỵ hắn, hắn lại càng không yên lòng với Phượng Tuấn Nguyên, cuối cùng buông lỏng cánh tay của Phượng Tuấn Nguyên, nói: "Chúng ta cùng đi."
Phượng Tuấn Nguyên không cự tuyệt hắn, hai người cùng đi vào bên trong cầu thang.
Mới vừa bước vào đi, Tống Quân liền nhìn thấy phía dưới bậc thang trước mặt có một đứa bé gái mặc đồng phục người bệnh đang ngồi đưa lưng về phía bọn hắn ở trên cầu thang, đứa bé đang nhẹ nhàng hát.
Phượng Tuấn Nguyên lúc này cũng dừng bước, nhìn Tống Quân một cái, lúc sau nói với đứa bé gái kia: "Là Viện Viện đúng không?"
Đứa bé gái ngừng hát.
Phượng Tuấn Nguyên nhìn nàng đứng dậy bước tới.
"Viện Viện, " Phượng Tuấn Nguyên một bên vừa bước xuống cầu thang, một bên vừa nói: "Cháu hận chú sao? Muốn tìm chú báo thù sao?"
Đứa bé gái giơ tay lên, dùng ngón tay ôm lấy mái tóc dài của mình nhẹ nhàng vuốt lên.
Phượng Tuấn Nguyên đi tới phía sau của nàng, vươn tay ra muốn giữ bả vai nàng, đứa bé gái đột nhiên liền biến mất.
Tống Quân nhìn thấy động tác của Phượng Tuấn Nguyên, trong lòng khẩn trương, đúng lúc này, hắn đột nhiên cảm giác có người kéo vạt áo của hắn, hắn quay đầu lại thì thấy đứa bé gái đang đứng bên cạnh hắn, đang lôi kéo vạt áo của hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt ngẩng đầu nhìn hắn.
Tống Quân lập tức sợ tới mức lui ra phía sau hai bước, suýt nữa ngã xuống từ cầu thang, may mắn hắn đã đỡ được tay vịn.
Đứa bé gái tiến lên từng bước còn muốn kéo hắn, lại đột nhiên trừng lớn hai mắt, vẻ mặt trở nên vặn vẹo, nàng nâng tay che ngực mình, giống như rất thống khổ.
Tống Quân nhân cơ hội chạy tới bên Phượng Tuấn Nguyên, hắn một phát bắt được cánh tay của Phượng Tuấn Nguyên chạy xuống tầng dưới.
Phượng Tuấn Nguyên quay đầu lại nhìn thoáng qua đứa bé gái, nhưng cũng không có dừng lại, đi theo Tống Quân chạy xuống tầng dưới.
Hai người chạy chừng ba tầng thì lại nhìn thấy đứa bé gái ở phía trước, nàng dang hai tay, ngăn đường đi của bọn họ, không chịu để cho bọn họ đi tiếp.
Tống Quân thở phì phò, kéo mạnh cánh tay của Phượng Tuấn Nguyên xuống.
Phượng Tuấn Nguyên suýt nữa bị hắn làm ngã, nói: "Làm sao?"
Tống Quân nói: "Anh không phải có thể biến thân sao? Sau còn không mau biến thành đi?"
Phượng Tuấn Nguyên nhất thời nổi trận lôi đình, quát Tống Quân: "Tôi sẽ không! Tôi cũng không biết sao lại thế này!"
Nói xong, Phượng Tuấn Nguyên lôi kéo Tống Quân trở lại tầng trên, đẩy cửa cầu thang ra đi về hành lang.
Sau khi tới hành lang, Phượng Tuấn Nguyên liền dừng bước, bởi vì hắn phát hiện tầng này vốn có phòng phẫu thuật.
So với các tầng khác trong bệnh viện, phòng giải phẫu càng thêm âm u không có ánh sáng.
Hai người Phượng Tuấn Nguyên cùng Tống Quân dựa vào hành lang ngồi xuống ghế dựa bên tường, Tống Quân cảm giác được hơi thở của Phượng Tuấn Nguyên có chút hổn hển.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!