Chương 24: Mất điện

Ngày thứ sáu, Tống Quân đi bệnh viện lấy nhóm  hàng mẫu máu thứ hai.

Hắn đi tương đối sớm nên khi liên hệ với nữ sinh khoa kiểm tra thì nhận được câu trả lời có chuyện chậm chút. Những người trong khoa kiểm tra nói hắn cần chờ nửa giờ nữ sinh kia sẽ tới.

Tống Quân nói lời cảm ơn, từ kiểm tra khoa đi ra ngoài, nghĩ thời gian ngắn quá, trở về phòng thí nghiệm thì không thể, vì vậy hắn đi ra hoa viên bên ngoài tòa nhà tìm chỗ ngồi chờ.

Vừa mới đi vào vườn hoa, Tống Quân gặp Phượng Tuấn Nguyên.

Phượng Tuấn Nguyên nói với hắn: "Nếu không đi phòng làm việc của tôi ngồi chờ."

Phượng Tuấn Nguyên vốn có chút khó chịu trong người, Tống Quân có thể hiểu được tính cách của hắn. Đều là người không thích nói chuyện, Phượng Tuấn Nguyên còn ít nói hơn Hạ Hoằng Thâm, khó ở chung nhiều lắm, chính là một khi đã quen thuộc sẽ phát hiện hắn không hề giống như vẻ ngoài lạnh lùng.

Vào ngày rằm tháng bảy đó, Phượng Tuấn Nguyên vì sao phải đi quấy nhiễu bách quỷ dạ hành, Tống Quân đến hiện tại cũng không biết nguyên nhân. Hắn nghĩ có thể Phượng Tuấn Nguyên cũng giống mình có thể nhìn thấy quỷ, loại cảm giác này không dễ chịu, chắc là thời điểm đó khó khống chế cảm xúc đi.

Đưa Tống Quân về phòng làm việc của mình, Phượng Tuấn Nguyên còn rót một chén nước sôi cho hắn.

Tống Quân nhìn Phượng Tuấn Nguyên ngồi ở trước mặt bàn để máy vi tính ghi lời dặn của bác sĩ, Tống Quân nhìn qua xem, hỏi: "Ngày hôm nay còn có phẫu thuật không?"

Phượng Tuấn Nguyên lắc đầu, "Giường tôi phụ trách không có."

Hắn là quản lý giường, Tống Quân nhìn hắn đang viết xuống lời dặn là cái giường bệnh giường số 15, nhớ không lầm trong lời nói, Phượng Tuấn Nguyên từng nói cô bé đã chết kia nằm ở giường đó.

Nghĩ đến cô bé tuổi còn nhỏ mà chết ở trên bàn mổ, Tống Quân không khỏi có chút khó chịu, hắn nói: "Anh nghĩ tìm một pháp sư đến siêu độ cô bé ấy không?"

Phượng Tuấn Nguyên dừng động tác đánh chữ, không nói gì, nhưng Tống Quân nhìn thấy vẻ mặt do dự của hắn.

"A!" Bên ngoài phòng làm việc đột nhiên truyền đến một tiếng thét chói tai.

Tống Quân cùng Phượng Tuấn Nguyên liếc nhau, đồng thời đứng dậy đi ra bên ngoài phòng.

Bên ngoài có một vòng người vây quanh một hộ sĩ đứng ở bên kia, có một người băng bó cánh tay đang nói mình nhìn thấy ma.

Người bệnh này chính là người bệnh nằm ở giường số 15 Phượng Tuấn Nguyên quản lý, là hôm qua mới vào viện, vẫn chưa động thủ thuật. Hắn nói hắn tối hôm qua cả đêm nghe tiếng khóc của tiểu hài tử tiếng khóc, hắn đi toilet, kết quả mới vừa bước ra cửa nhà cầu, liền gặp một bàn tay nhỏ nhắn của một đứa bé đang gắt gao giữ tay từ phía bên trong.

Một vòng người hộ sĩ đứng xung quanh nghe được có sắc mặt trắng bệch, hiển nhiên đều bị hù sợ. Cũng có người không tin nói hắn nói linh tinh.

Người bệnh kia kéo tay áo lên nói: "Ngươi xem đây không phải vết của ma làm không."

Mọi người nhìn xem, quả nhiên thấy trên cổ tay hắn có một dấu, hình dạng cỡ bàn tay của một đứa bé.

Tống Quân cùng Phượng Tuấn Nguyên liếc nhau.

Bên cạnh một lão bà lớn nói: "Ai nhé, thật sự là có người a, giường số mười lăm chính là cô bé đã chết do Phượng Y Sinh quản lý đấy?"

Toàn bộ người xung quanh nhìn về Phượng Tuấn Nguyên bên này, người bệnh giường số mười lăm nói: "Phượng Y Sinh, có thể hay không cho tôi đổi lại giường khác, tôi sợ bị ma ám."

"Nơi nào đến ma?" Đột nhiên một người từ bên trong phòng Y Sinh đi ra, lớn tiếng nói, "Đừng ở chỗ này nói hưu nói vượn, trên thế giới này căn bản sẽ không có ma quỷ."

Phượng Tuấn Nguyên quay đầu nhìn lại thì thấy người đi ra là Chủ nhiệm phòng.

Chủ nhiệm nói: "Bên trong bệnh viện, đừng giống như công viên, đều quay về bên trong phòng bệnh đi, đừng vây quanh hộ sĩ đứng nữa."

Các bệnh nhân vì thế đều tản ra.

Chủ nhiệm hỏi Phượng Tuấn Nguyên: "Ngươi đã viết xong lời dặn của bác sĩ rồi sao?"

Phượng Tuấn Nguyên gật gật đầu.

Chủ trị nói: "Nên làm cái gì làm cái đó thôi, đừng đi theo chộn rộn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!