Chương 23: Meo meo

Buổi tối ngày thứ tư, Hành Huy khó được lúc rảnh, rủ Tống Quân cùng đi ăn cơm.

Hành Huy gần nhất ở bệnh viện thực tập, cũng xảy ra một ít tranh cãi với phòng chủ nhiệm, đối phương có ý tứ giữ hắn lại thực tập. Vì chuyện này nên Thành Thụy  Cảnh và hắn lại ầm ĩ một trận, để cho hắn tìm đối phương xin lỗi một câu. Mặc dù Hành Huy có tính cách vui tươi lạc quan, cũng cảm thấy tâm tình buồn phiền, vì vậy buổi chiều quay về ký túc xá gặp Tống Quân mới kéo hắn đi ra ngoài cùng nhau ăn cơm.

Tống Quân cũng có tâm sự, tuy rằng hắn cảm giác chuyện mình đi theo Hành Huy ra ngoài không coi vào đâu, chính hắn lại bị Hành Huy ảnh hưởng, càng cảm thấy tâm tình không tốt.

Hành Huy muốn uống bia rượu, vừa uống rượu vừa kể hết những buồn phiền gần đây với Tống Quân.

Tống Quân đương nhiên sẽ không nói, hắn một bên ngồi nghe Hành Huy nói, một bên cũng uống rượu.

Sau khi uống xong, Hành Huy đi phía trước, đột nhiên chạy tới thùng rác bên cạnh phun ra.

"Ợ?" Tống Quân cũng có chút say xe, từ trên bậc thang bên cạnh ngã xuống thiếu chút nữa bị vấp ngã trên mặt đất.

May mắn có người ở phía sau tiếp được hắn.

Tống Quân bị người từ phía sau ôm lấy, trong khoảng thời gian ngắn không có kịp phản ứng, mờ mịt quay đầu nhìn lại, nhìn thấy người ôm mình không ngờ là Phó Văn Thạch.

"Anh Phó?" Tống Quân vốn rất kỳ quái vì sao lại nhìn thấy Phó Văn Thạch ở đây, còn không phát hiện ra tư thế này thoạt nhìn có vài phần thân mật.

Phó Văn Thạch cười nói với hắn, "Cẩn thận một chút."

Tống Quân nói: "Cảm ơn."

Phó Văn Thạch nhìn ra hắn uống rượu, giúp hắn giữ một cánh tay, nói: "Uống rượu à?"

Tống Quân có chút ngượng ngùng, hắn quả thật uống không ít, say khướt, ý nghĩ có chút mơ hồ, hắn chỉ cảm thấy bị Phó Văn Thạch cầm lấy một bàn tay như vậy thật sự không quá thoải mái, vì thế rụt cánh tay về một chút muốn Phó Văn Thạch buông hắn ra, lại không dự đoán được đối phương bàn tay phi thường nhanh, hắn rụt một chút thế nhưng không thể tránh ra.

Phó Văn Thạch hỏi hắn: "Ngươi muốn đi đâu? Ta đưa ngươi đi."

Tống Quân đột nhiên nhớ tới Hành Huy, hắn quay đầu đi tìm, "Anh Hành Huy còn ở đây?"

Không dự đoán được Phó Văn Thạch cầm lấy tay hắn thế nhưng không cho hắn rời đi.

Tống Quân không hiểu ra sao cả, nhìn về phía Phó Văn Thạch, "Anh Phó?"

"Anh Phó," cùng lúc đó, thanh âm của một người có chút trong trẻo nhưng lạnh lùng đột nhiên vang lên.

Tống Quân cùng Phó Văn Thạch đồng thời quay đầu nhìn lại thì thấy Phượng Tuấn Nguyên đang đi tới đây.

Phó Văn Thạch cuối cùng cũng buông lỏng cánh tay của Tống Quân, nói với Phượng Tuấn Nguyên: "Tiểu Phượng, trùng hợp vậy."

"Vâng, " Phượng Tuấn Nguyên nhẹ giọng nói, hắn trên chân còn đi dép lê, tóc còn ướt, trong tay còn có cái túi nhựa, giống như là mới vừa tắm rửa xong thì đi ra mua đồ.

Tống Quân đầu có chút đau, đưa tay nện cái trán.

Phượng Tuấn Nguyên đi đến trước mặt Tống Quân, nói với hắn: "Theo ta quay về ký túc xá không?"

Tống Quân có chút sợ tiếp tục dây dưa với Phó Văn Thạch, gật gật đầu, lại xoay người sang chỗ khác muốn tìm Hành Huy.

Phó Văn Thạch thấy thế, nói: "Vậy các ngươi cùng nhau trở về đi, ta đi trước, cẩn thận một chút."

Phượng Tuấn Nguyên không trả lời hắn.

Phó Văn Thạch cười phất phất tay, xoay người rời đi.

Mà lúc này, Tống Quân nhìn thấy Hành Huy đã nôn xong, một bàn tay chống tường đang gọi điện thoại. Hắn đến gần nghe thấy Hành Huy gọi điện thoại cho Thành Thụy Cảnh, vì thế không đi quấy rầy.

Trở lại bên này vẫn thấy Phượng Tuấn Nguyên còn đứng nguyên tại chỗ chờ hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!