Chương 21: Sự cố

Vào buổi sáng ngày thứ sáu, Tống Quân tới bệnh viện Phụ Chúc của trường học lấy hàng mẫu máu thử.

Trước đó hắn đã liên hệ với khoa kiểm tra của bệnh viện cho nên Tống Quân chỉ cần trực tiếp đi vào phòng thí nghiệm là được. Buổi sáng hôm đó, hắn đi đến phòng thí nghiệm, sau khi hệ thống kiểm tra phóng PCR xác nhận xong thì mới thu thập đồ vật tới bệnh viện.

Kết quả không nghĩ tới, khi Tống Quân vừa đi vào cửa bệnh viện gặp cảnh tượng ở ngoại khoa lầu một, hình như là có chuyện xảy ra.

Hắn đang tính toán đi vào tìm hiểu thì vô ý nhìn thấy trong đám người có một người quen không ngờ là Phượng Tuấn Nguyên.

Tống Quân đã nhiều ngày không gặp Phượng Tuấn Nguyên, trường học lớn như vậy, hai người lại không cùng ngành nên không phải cố ý thì bình thường cơ hội gặp mặt sẽ rất ít.

Sau một hồi do dự, Tống Quân liền đi qua, muốn tìm hiểu xem có chuyện gì xảy ra. Đợi khi hắn đến gần, hắn mới phát hiện có người đang la hét ầm ĩ với Phượng Tuấn Nguyên.

Phượng Tuấn Nguyên là thực tập viên ở bệnh viện, hắn giống như những người khác sẽ quản lý giường bệnh. Trong bệnh viện luôn sẽ có tranh cãi khi chữa bệnh, tuy rằng không biết nguyên nhân của những ầm ĩ đó, nhưng Tống Quân vẫn có thể nhìn ra người đó là người nhà bệnh nhân.

Có một nữ nhân khóc, một nam nhân lôi kéo cánh tay của Phượng Tuấn Nguyên không cho hắn rời đi.

Thần sắc Phượng Tuấn Nguyên khi nói chuyện có chút lạnh lùng nhưng không bỏ tay nam nhân ra.

Tống Quân bỗng nhiên nhìn tay người nam nhân kia vung nắm tay lên đánh vào mặt Phượng Tuấn Nguyên. Má phải Phượng Tuấn Nguyên bị đánh xuất hiện một đường vết rách.

Bảo vệ trị an vội vàng tới ngăn cản, Tống Quân lúc này cũng vọt lên lôi kéo Phượng Tuấn Nguyên tránh né sự phẫn nộ của đôi vợ chồng.

Phượng Tuấn Nguyên nhìn Tống Quân có chút kinh ngạc.

Tống Quân lôi kéo hắn, nói: "Đi trước đi."

Phượng Tuấn Nguyên không có cự tuyệt đểTống Quân lôi kéo đến thang máy của bệnh viện.

Tống Quân cùng Phượng Tuấn Nguyêntới phòng thực tập của Phượng Tuấn Nguyênở tầng trệt, hộ sĩ đứng đang cùng các y tá bận rộn nhìn qua bọn hắn vì vừa rồi còn tranh cãi.

Tống Quânhỏi hộ sĩ thuốc tiêu độc và băng gạc, nhờ hộ sĩ đứng bên cạnh giúp xử trí trong phòng và xử lý vết thương trên mặt giúp Phượng Tuấn Nguyên.

Phượng Tuấn Nguyên buồn bực không lên tiếng.

"Vừa rồi những người kia là ai?" Tống Quângiúp hắn xử lý tiêu độc xung quanh vết thương trên mặt hắn bằngthuốc nước, sau đó mới lau khô.

Phượng Tuấn Nguyên không trả lời vấn đềcủa hắn.

Sau đóTống Quân một bên ở trên vết thương của hắn dán lên băng gạc, một bên lại hỏi: "Ngày Răm tháng bảy có chuyện gì đã xảy ra hôm đó?"

Phượng Tuấn Nguyên lúc này nhìn hắn một cái, nhưng vẫn như cũ không nói lời nào.

Tống Quân cũng hiểu được khai thông cho người này thật sự quá khó khăn, hắn dùng băng dán băng gạc tốt cho hắn, sau đó nói: "Ngươi tốt rồi, ta đi trước."

Phượng Tuấn Nguyên trầm mặc nhìn hắn rời đi.

Khi Tống Quân đi đến trước thang máy, nhịn không được quay đầu lại nhìn thoáng qua Phượng Tuấn Nguyên, nhớ tới đêm hôm đó hắn ở trong tay Hạ Hoằng Thâm biến thành một thanh binh khí thanh xinh đẹp màu vàng. Thật raTống Quân có chút kỳ quái, vì cái gì Hạ Hoằng Thâm biết rõ thân phậnPhượng Tuấn Nguyên, nhưng vẫn không đem hắn tìm về đi, vấn đề đóhắn  muốnhỏi Hạ Hoằng Thâm, Hạ Hoằng Thâm chắc chắn sẽ không nói cho hắn biết; mà xem vẻ mặt khó có tin được của Phượng Tuấn Nguyên lúc ấy, chỉ sợ mình cũng không hiểu rõ là chuyện gì đã xảy ra.

Đi khoa kiểm tra lấy máu hàng mẫu xong, sau khi cho vào một túi plastic mang đi, Tống Quân đứng trong thang máy nghe hai hộ sĩ tám chuyện về chuyện tình diễn ra ở tầng một.

Thì ra ở khoa ngoại có một cô gái trẻ chết khi trên bàn phẫu thuật, lúc đó Phượng Tuấn Nguyên chính là y sinh quản lý giường bệnh của cô gái đó. Phượng Tuấn Nguyên vốn không có quan hệ lớn tới chuyện này, nhưng bởi vì ca phẫu thuật cho cô nương này vốn rủi ro rất lớn, trước khi tiến hành cần thông tri cho người nhà, hỡn nữa người mổ cũng không phải là y sinh Phượng Tuấn Nguyên, bác sĩ phải là người dặn dò, nhưng hắn lại bị đẩy lên đầu việc cô gái kia chết thật sự là vô tội.

Nhưng người nhà hiển nhiên không cho là như vậy, vì hắn là y sinh quản lý giường bệnh đó nên người nhà cho rằng mọi việc đều do hắn làm, hiện tại đứa nhỏ xảy ra chuyện, người đầu tiên được tìm đến nhất định là hắn.

Hai người hộ sĩ nói xong, trong giọng nói còn có chút tiếc hận cho Phượng Tuấn Nguyên, cũng có chút lo lắng, sợ hãi sẽ có chuyện xảy ra sau đó.

Tống Quân yên lặng nghe, hắn định sau khi lấy hàng mẫu máu xong sẽ trở về phòng thí nghiệm, nhưng hiện tại hắn nhịn không được muốn đi xem Phượng Tuấn Nguyên.

Không biết vì cái gì, đối với Phượng Tuấn Nguyên, hắn cảm thấy bản thân hắn có chút trời sinh cảm giác thân thiết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!