Chương 20: Thích

Tháng chín chính thức khai giảng, nếu như có thể thay đổi, Tống Quân sẽ đến quản lý nhà trường xin chuyển tới khu ký túc xá nghiên cứu sinh. Nhưng hắn lại không có ý nghĩ này, trừ bỏ cách phòng thí nghiệm rất gần thì điều kiện của ký túc xá đều khiến hắn hài lòng, hơn nữa so với ký túc xá trường học còn tiện nghi hơn một ít, nên hắn có cảm giác mình không cần phải dọn ký túc xá.

Hơn nữa đối diện còn có Hạ sư huynh và Hành Huy hai người luôn chiếu cố hắn.

Chính thức nhập học thì đồng nghĩa với việc bắt đầu đi học, Tống Quân nghiên cứu lịch dạy học đều tập trung vào năm thứ nhất, lịch dạy học có môn sinh vật là phiền toái, nghe nói sinh viên bỏ học môn này rất cao, không ai giữ vững được tinh thần đọc sách môn này.

Bên phòng thí nghiệm cũng thả lỏng được một chút, Chu Hoa Phùng Xuân vẫn đang chờ công văn tăng chức, hắn thân là học viên duy nhất của Chu Hoa Phùng Xuân nên áp lực không thể nói là không lớn.

Hắn thường nghe nói học viên lớp trên thường đi thắp hương cầu Bồ tát phù hộ cho kết quả thực nghiệm được thuận lợi, nghe vậy Tống Quân thực dở khóc dở cười.

Nhưng hoàn hảo, Tống Quân bên này có Hạ Hoằng Thâm có thể giúp đỡ hắn.

Tống Quân nghe một đàn anh tiến sĩ sinh trong phòng thí nghiệm nói, trước kia Hạ Hoằng Thâm là người rất lợi hại, ba năm mà đã có SCI của năm bốn, thầy chủ nhiệm viện nghiên cứu sinh đã tìm hắn cho hắn tốt nghiệp sớm nhưng Hạ Hoằng Thâm còn muốn tiếp tục học nữa.

Kết quả học viện vì lưu hắn lại nên đồng ý cho hắn tiếp tục học cùng các sinh viên ở học viện nghiên cứu bệnh lý chuyên nghiệp.

Có Hạ Hoằng Thâm giúp đỡ, Tống Quân cảm thấy việc thực nghiệm thuận lợi hơn nhiều, mỗi khi có số liệu, Hạ Hoằng Thâm sẽ giúp hắn phân tích, thậm chí còn điều chỉnh điều kiện thực nghiệm, còn hữu hiệu hơn cả hướng dẫn của Chu Hoa Phùng Xuân.

Vào một buổi chiều, Hạ Hoằng Thâm giúp Tống Quân kiểm tra xứng quan hệ thống, khi đó có một người ở phòng giảng dạy tới tìm hắn liền vứt xuống một đồ vật.

Tống Quân ngồi trước bàn thực nghiệm nhìn lô hàng hệ thống thuốc thử, đột nhiên nghe được một nữ sinh cùng khối nói: "Anh Hạ đối với ngươi tốt ghê, bạn trai của mình cũng không tốt với mình như vậy đâu."

Tống Quân nghe vậy lặng đi một chút, hắn cũng biết Hạ Hoằng Thâm đối với hắn tốt lắm, nhưng bị một người cô gái so sánh với người yêu thì không chưa từng nghĩ tới.

Nếu thật cẩn thận nghĩ lại, Hạ sư huynh có phải hay không ít nhiều có thích mình? Tống Quân nghĩ vậy, không phải cái thích bình thường mà là cái thích giữa những người đang yêu.

Rất kỳ quái đúng không? Hai người bọn họ đều là nam, Tống Quân sống hơn hai mươi năm cũng không có chơi với người bạn cùng giới hay khác giới (mèo: anh là người tự kỷ rồi), nhưng hắn cảm giác mơ hồ Hạ Hoằng Thâm đại chắc là thích hắn, giống như hắn cũng thích Hạ Hoằng Thâmnhư vậy.

Hình như hắn cũng giống như là thích Hạ Hoằng Thâm?!

Trong nháy mắt kia, Tống Quân cảm thấy lỗ tai mình đều đỏ bừng, may mắt là hắn đang cúi mặt trước bàn thực nghiệm nên không ai nhìn thấy hắn.

Hắn cảm thấy bối rối nhưng không hề kinh ngạc, hắn biết hắn đúng là thích Hạ Hoằng Thâm, không để ý đến thân phận và thái độ của Hạ Hoằng Thâm.

Tống Quân cảm thấy được tâm tình có chút phức tạp, giống như đã có điểm vui vẻ lại có điểm bất an.

Động tác trên tay ngừng lại, hắn nghĩ hắn là cô nhi cũng tốt, như vậy người hắn thích là nam nhân hay là nữ nhân cũng sẽ không có ai biết hắn có kết hôn hay không, có hài tử hay không. Nhưng Hạ sư huynh thì sao? Đúng rồi, Hạ sư huynh vốn không phải là người, anh ấy là thần tiên, anh ấy đang tìm vật gì đó ở nơi này, có lẽ sau khi tìm thấy sẽ lập tức rời đi, nhưng cũng không chắc chắn như vậy, hắn sẽ không lão, không chết, không có buồn chán sinh mệnh, nói không chừng khi hắn già chết, Hạ sư huynh vẫn không tìm được vật hắn cần tìm thì sao?

Nhưng cái này cũng không có gì đáng vui vẻ, khi đó mình đã là một lão đầu tử, mà Hạ sư huynh vẫn là Hạ sư huynh của hiện tại.

Tống Quân bỗng nhiên thương cảm, bắt đầu hâm mộ Phượng Tuấn Nguyên. Phượng Tuấn Nguyên không phải là binh khí của Hạ sư huynh sao? Hắn hẳn cũng sẽ không già, cũng sẽ không chết, ở trong những năm tháng buồn chán đều được làm bạn với Hạ sư huynh, hai người một mực cùng nhau…

Cứ miên man suy nghĩ như vậy, trong một buổi chiều, Tống Quânkhông có được kết quả thực nghiệm.

Khi Hạ Hoằng Thâm tới, hắn thấyTống Quân ngồi ở trước bàn thực nghiệm ngẩn người, hỏi: "Làm sao vậy?"

Tống Quân nhất thời có chút luống cuống tay chân, bắt đầu thu dọn đồ đạc, "Không có gì."

Hạ Hoằng Thâm nhìn màn hình máy tính, nói: "Kết quả này phảicó từ hai giờ đi."

Tống Quân có chút ngượng ngùng, hắn vì miên man suy nghĩ cả buổi chiều mà lãng phí thời gian, kết quả là số liệu thực nghiệm đềukhông có "Đi trước ăn cơm đi",  hắn nói.

Hạ Hoằng Thâm lại nói: "Đợi một chút, ở chỗ này ăn đi."

Tống Quân sửng sốt.

Loại chuyện này, Hạ Hoằng Thâmthời gian trước kia ở phòng giảng dạy vật chứng đọc luận văn thạc sĩ từng giữqua, trong tủ treo quần áo của hắn còn lưu cả nồi nấu bánh sủi cảo, dùng lò vi sóng của phòng thí nghiệm để nấu bánh sủi cảo đông lạnh vừa nhanh gọn.

Hai người ở trong phòng thực nghiệm nấu bánh sủi cảo ăn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!