Chương 19: Tháp trấn hồn

Tướng thủ thành kia mang theo Hạ Hoằng Thâm cùng Tống Quân đi vào bên trong miếu, không có tiến vào chính điện mà là bay thẳng đến phía bên phải thiên điện đi vào.

Tống Quân một đường đi, một đường đánh giá miếu thành hoàng này, cảm thấy miếu đạo gia ở nhân gian cũng không có khác nhau quá lớn. Nhưng vì hắn chưa từng đêm khuya đi tới miếu nên không gặp qua cảnh sắc vắng vẻ ở bên trong.

Hạ Hoằng Thâm ở bên cạnh nhìn không chớp mắt.

Tới phía bên phải thiên điện, trên quảng trường trước điện vẫn bầy đặt một lô đỉnh đốt hương nến, mặt sau quảng trường là bảo điện nguy nga, tuy rằng kém chính điện, nhưng khí thế không nhỏ. Con đường ở cửa điện có một cái tấm biển, mặt trên là "Âm dương tư" ba chữ to Long Phi Phượng Vũ (rồng bay phượng múa).

Người đứng một mình trên quảng trường, bởi vì đưa lưng về phía bọn hắn nên Tống Quân chỉ nhìn thấy mái tóc dài tới eo của người nọ, thân mặc áo cà sa màu tối, trong tay là một châm trường hương, ta đang để bên trong cạnh đỉnh lô.

Dường như là biết có người tiến vào, người nọ quay người nhìn lại Tống Quân.

Khi Tống Quân thấy mặt của hắn, nhất thời hoảng sợ, cước bộ dừng lại một chút.

Người nọ kỳ thật cũng không xấu, chẳng những không xấu, ngược lại ngũ quan tinh tế tỉ mỉ, dung mạo tuấn mỹ, chính là chính giữa khuôn mặt của hắn đồng dạng trái phải hai bên đều không có nhan sắc giống nhau, một bên thì trắng bệch, một bên thì ngăm đen, thoạt nhìn có chút đáng sợ.

Tướng thủ thành dẫn đường chấp tay nói với người nọ: "Tư công, khách nhận muốn gặp ngài."

Người nọ gật gật đầu, tướng thủ thành xin cáo lui.

Tống Quân sau đó thấy người nọ khách khí hành lệ, nói: "Chậm trễ thượng tiên đại giá quang lâm, không có tiếp đón từ xa."

Hạ Hoằng Thâm nói: "Nơi nào thượng tiên đến? Phải là Yêu thú gặp qua Âm Dương Tư công."

Hắn nghe trong lời nói có chút ý cười nhạo, ngữ khí cũng bình thản.

Người nọ đúng là đệ nhất thuộc hạ của Hào Tọa Âm Dương Tư Công Công đại nhân, nghe hắn nói vậy lại bái: "Thượng tiên nói đùa, Thần dạ du tức giận thô lỗ nói vậy, thượng tiên đừng cùng hắn tính toán."

Hạ Hoằng Thâm không nói.

Tống Quân thấy đối với người ngoài hắn cũng khách khí, hắn như thế nào lại luôn có một cái mặt lạnh, nhất thời cảm thấy không khí có vài phần xấu hổ.

Âm Dương Tư Công cũng không để ý thái độ của Hạ Hoằng Thâm, nói: "Thượng tiên hôm nay đến là vì sự việc ngày Rằm tháng bảy?"

Hạ Hoằng Thâm nói: "Ngày ấy Phượng lưu quấy rầy trật tự bách quỷ dạ hành, làm thương Quỷ hồn vô tội, ta thay hắn tới bồi thường."

"À?" Âm Dương Tư Công chậm rãi đi tới gần hắn.

Hạ Hoằng Thâm năm ngón tay mở ra, trong tay xuất hiện cái bình sứ nhỏ, hắn đem bình sứ ném cho Âm Dương Tư Công, nói: "Cố hồn chi dùng."

Âm Dương Tư Công nhận ở trong tay, thở dài: "Tiên Gia Bảo vật a, tại hạ thay Quỷ Hồn tạ ơn thượng tiên."

Nói xong, Âm Dương Tư Công nhìn về phía Tống Quân, một lát sau mới kỳ quái nói: "Vị công tử này cũng không phải phượng sí lưu kim."

Tống Quân bị hắn thấy có chút sợ hãi, theo bản năng sát lại gần Hạ Hoằng Thâm.

Hạ Hoằng Thâm nói: "Không phải là hắn."

Âm Dương Tư Công lại đánh giá Tống Quân một lát, dường như có chút nghi hoặc, theo sau nói với Hạ Hoằng Thâm: "Thượng tiên nếu đã đến đây, liền chờ một lát, việc ngày ấy, Thần dạ du cũng đã không đúng với Ngài."

Hạ Hoằng Thâm không có trả lời nhưng cũng không có cự tuyệt.

Rất nhanh, Thần dạ du khiêng Trường Đao của hắn đi tới thiên điện, lúc này cả khuôn mặt đều đen, nhưng vẫn chấp tay cung kính với Hạ Hoằng Thâm: "Tiên quân, trước đây đều là hiểu lầm, đắc tội."

Hạ Hoằng Thâm vốn cũng không thèm để ý thái độ của Thần dạ du đối với hắn như thế nào, hắn sở dĩ một chuyến tới miếu thành hoàng này, không chỉ là bởi vì Thiên Phượng Tuấn Nguyên gặp rắc rối, càng nhiều hơn vì hắn muốn tiếp tục lưu lại ở nơi này.

Đồ đạc của hắn còn không có đều cho không, hắn không thể rời đi thành phố này, dĩ vãng như vậy, nếu cùng Hào gây ma xát càng nhiều thì càng không tiện. Nếu như bây giờ người đã biểu hiện lui bước đúng như ý hắn, hắn đương nhiên cũng sẽ mượn cơ hội tỏ rõ ý đồ của mình.

Hạ Hoằng Thâm nói với Thần dạ du, "Nếu trước đây có nhiều hiểu lầm, hôm nay hiểu lầm đều đã tiêu trừ, sau này chúng ta làm việc đều không tương quan."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!