Chương 17: Phượng sí lưu kim

"Bọn hắn phạm sai lầm đều có ta tới bảo đảm, không cần làm phiền Hào", Hạ Hoằng Thâm nói xong, chậm rãi bước hai bước về hướng này.

Trong nháy mắt, Tống Quân căn bản không thấy rõ hắn làm thế nào mà đã thấy hắn ở trước mặt mình và Phượng Tuấn Nguyên.

Thần dạ du nhìn thấy Hạ Hoằng Thâm, phẫn nộ càng tăng lên, hắn chỉ thanh Trường đao vào Hạ Hoằng Thâm, nói: "Tiên quân cái gì? Chỉ là một con yêu thú mà thôi, ngươi đừng tưởng chúng ta thật sự sợ ngươi!"

Tống Quân nghe thần dạ du nói, cảm thấy thật sự ngạc nhiên.

Sắc mặt Hạ Hoằng Thâm cũng không thay đổi, lãnh đạm nói: "Vậy ngươi muốn như thế nào?"

Thần dạ du chỉ Phượng Tuấn Nguyên cùng Tống Quân nói: "Hôm nay mở quỷ môn, hai tiểu tử này lại cố tình ở đây quấy rối trật tự âm dương, ta phải hỏi tội chúng trước mặt, ngươi dám ngăn trở?"

Hạ Hoằng Thâm nói: "Ta chính là muốn cản đấy."

Thần dạ du biến sắc, không nói hai lời quơ Trường Đao bổ xuống Hạ Hoằng Thâm, quát: "Vậy ngươi trước hết ngăn được đao của ta đã!"

Hạ Hoằng Thâm nâng tay lên, Tống Quân cùng Phượng Tuấn Nguyên nhất thời nhẹ nhàng bị gió thổi đi xa hơn một trượng. Cả hai chỉ nhìn thấy Hạ Hoằng Thâm thân hình nhoáng nhẹ nhàng đã tránh thoát đao phong của thần dạ dụ đánh xuống, đầu ngón tay gảy nhẹ đem linh lực từ đao của Thần dạ du đi lệch hướng.

Tống Quân há hốc mồm, hắn không biết sự tình sẽ phát triển như thế này. Coi như hắn trước từng thấy không ít yêu ma quỷ quái nhưng cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy qua một trận như này.

Một trường đao chưa nói, nếu đúng như hắn đã nghe thấy, kẻ kia có lẽ là quỷ sai, còn Hạ sư huynh là gì?

Tiên quân? Yêu thú? Tống Quân thật không rõ cảm giác của mình lúc này.

Nhưng ngay sau đó, Tống Quân lại lo lắng thay Hạ Hoằng Thâm, mặc kệ Hạ Hoằng Thâm là người hay là yêu, Tống Quân vẫn đứng về phía đối phương. Trong tay kẻ kia là trường đao mà Hạ Hoằng Thâm thì tay không, tuy chưa nhìn thấy hắn rơi xuống hạ phong nhưng mỗi lần Thần da dụ hạ trường đao xuống đều xuất hiện từng trận âm phong khiến Tống Quân kinh hãi không thôi.

Lúc Tống Quân ức chế không nổi lo lắng mà tiến lên hai bước thì Phượng Tuấn Nguyên cũng nóng lòng muốn tiến lên.

Tống Quân trong lòng cả kinh, đưa tay muốn ngăn trở Phượng Tuấn Nguyên, "Này!"

Phượng Tuấn Nguyên cảm nhận Thần dạ du bổ trường đao âm khí tới, không tự chủ được lui về phía sau vài bước. Hắn có vẻ nôn nóng, nhưng lại không nói lời nào, cảm giác không thể thờ ơ nhìn hai người giao thủ.

Khi Phượng Tuấn Nguyên lại tiến lên lần nữa lại bị âm khí của Thần dạ dụ cưỡng ép trở về, lần này hắn chỉ có thể thở hổn hển.

Nhưng cũng chính lúc này, Hạ Hoằng Thâm đột nhiên cùng Thần dạ du đang triền đấu tách ra, hắn đứng ở bên cạnh Phượng Tuấn Nguyên, chìa một bàn tay ra nói: "."

Phượng Tuấn Nguyên sửng sốt, ma xui quỷ khiến đưa tay cầm lấy tay của Hạ Hoằng Thâm.

Tống Quân căn bản không kịp kinh ngạc, chỉ nháy mắt sau hắn liền nhìn thấy kim quang từ trên người Phượng Tuấn Nguyên hiện ra, ngay sau đó hắn cả kinh cúi đầu nhìn thân thể của chính mình, sau đó thấy trong tay Hạ Hoằng Thâm hóa thành một thanh trường binh. (Mèo: Trố mắt nhìn)

Thanh trường binh kia giống như thanh trường trạc xiên, trong đó lưỡi dao sắc bén, hai bên đều là lưỡi cong hình Nguyệt Nha, kim quang chảy xuôi.

Tống Quân cũng không nhận ra tên binh khí là gì, nhưng mà Hạ Hoằng Thâm và Thần Dạ du đều nhận biết nó, động tác hắn ngừng lại, hai mắt nhìn chằm chằm vào thanh trường binh trong tay Hạ Hoằng Thâm, nói: "Phượng sí lưu kim?"

Hạ Hoằng Thâm không trả lời, trong tay nắm lấy chuôi trường binh sắc bén, đâm tới mặt giáp Thần dạ du

Thần dạ du dùng Trường Đao làm phách chắn, chỉ cảm thấy hai tay ê ẩm tê dại một trận, nhất thời vang lên lời đồn của Bạch Vô Thường về người trước mặt này. Thần dạ du vốn là hung thần, mặc dù có là thượng cổ mãnh thú, hắn cũng quả quyết không e ngại, nhưng vào giờ phút giao thủ này, hắn đột nhiên cảm thấy người trước mặt này có chỗ đáng sợ.

Chính là hắn nào biết, Hạ Hoằng Thâm không có hóa nguyên mẫu, đó chỉ là một ít lực lượng dư thừa.

Hai thanh trường binh kịch liệt va chạm, boong boong tiếng vang không ngừng, thần dạ du là thần minh âm phủ, hơn nữa Tháng bảy vốn là tháng âm, âm khí cường thịnh, chỉ một thoáng âm phong đại trở về.

Tống Quân bị cuồng phong thổi trúng cơ hồ đứng không vững thân hình, suýt nữa ngã nhào trên mặt đất.

Đột nhiên, hắn cảm giác có một thứ lực đạo dịu dàng đem hắn bao trùm, hắn thấy xung quanh người là ánh sáng màu vàng, có thể là vì Hạ Hoằng Thâm cùng Thần dạ du giao thủ rất nhiều nên đã dùng linh lực bảo vệ hắn.

Ánh mắt Tống Quân dừng ở trên người Hạ Hoằng Thâm.

Thấy hắn quơ chuôi phượng sí lưu kim, tư thế tiêu sái, thần sắc hờ hững, mà người cùng hắn giao thủ đang có dấu hiệu suy tàn, đang dần thoái lui về phía sau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!