Tống Quân vội vàng tắm rửa, thay đổi một bộ quần áo sạch sẽ, rồi rời ký túc xá, không quên gọi theo Hạ Hoằng Thâm.
"Ừ " Hạ Hoằng Thâm đứng ở cửa phòng, thái độ ôn hòa.
Tống Quân gãi gãi đầu, nói: "Em đây đi trước."
Kỳ thật nghĩ đến Hạ Hoằng Thâm, Tống Quân luôn luôn có chút phiền não, hắn cảm thấy thái độ của Hạ Hoằng Thâm đối với hắn không chừng có chút mơ hồ, có đôi khi hắn cảm thấy Hạ Hoằng Thâm đối với hắn tốt lắm, chính là đôi khi, hắn lại cảm thấy Hạ Hoằng Thâm cố gắng lãnh đạm, đối với hắn cùng những người khác cũng không khác nhau.
Tống Quân một bên vừa nghĩ, một bên đưa tay sờ sờ phiến lá thạch anh trên điện thoại ở trong túi, đó là Hạ Hoằng Thâm tặng hắn, hắn không biết mình có phải là suy nghĩ miên man không, hắn cảm giác Hạ Hoằng Thâm sẽ không tùy tiện tặng các đàn em lớp dưới lễ vật nhỏ khác.
Ngay khi Tống Quân đụng tới phiến lá, Hạ Hoằng Thâm cảm giác sâu sắc linh quang tạc thiểm của một phiến lá khác ở trong phòng.
Phiến lá linh khí kia đã bị hắn phong ấn, làm thành một cái tay nhỏ bé bộ dáng liên cơ nằm ở trong ngăn kéo bàn học. Hạ Hoằng Thâm cầm nó ra, ngón tay nắm nhẹ nhàng quơ quơ, nghĩ thầm thứ này tuy là bảo vật Gia Tiên, nhưng còn kém cỏi không ít đồ đạc của hắn.
Tống Quân chạy tới phòng học, mọi người đang chuẩn bị xuất phát.
Đây là sau khi Tống Quân tới trường học trình diện, người tới phòng học đã đông đủ, có một nữ sinh vừa từ nhà tới, nhìn thấy Tống Quân, lại làm một lần tự giới thiệu.
Chủ nhiệm phòng học là một nam nhân trung niên, tính cách hòa khí, hắn nói địa phương dùng cơm đều tốt, ngay bên cạnh trường học, mọi người có thể cùng nhau đi qua.
Nhiều người, Tống Quân khó tránh khỏi có chút câu lệ, hơn nữa nữ sinh trong phòng học so với nam sinh nhiều hơn, hắn lại không biết xấu hổ đi trong một đám nữ sinh, nên chỉ có một mình yên lặng đi ở cuối cùng.
Khi ăn cơm chiều, không thể tránh né uống chút rượu.
Tống Quân là một học trò mới của Chu Hoa Phùng Xuân, những người khác trên đều có đàn anh, đàn chị mang theo, thế nhưng hắn lại chỉ có một mình. Mà yêu cầu của Chu Hoa Phùng Xuân đối với hắn hiển nhiên rất cao, phân phó hắn phải mời rượu các vị lão sư phòng dạy, một cái cũng không thể thiếu.
Kính lão sư, còn có các đàn anh, đàn chị, về sau, Tống Quân một chút ăn cũng không tiêu.
Ăn hết cơm chiều, một đám người cùng nhau tản bộ quay về trường học, bởi vì tất cả mọi người đã ăn không ít, có người đề nghị đi tản bộ dọc theo bờ sông bên ngoài trường học, mọi người vui vẻ đồng ý.
Con sông này là một con sông lớn chắn quán trung tâm chợ, khoảng cách không xa với trường học, bờ sông là đối diện với tường trường học. Hạ Thiên Hà nước trướng, đi ở bờ sông tự nhiên có một cỗ gió lạnh thổi tới, thích hợp nhất cho buổi tối tản bộ.
Đáng tiếc đi không được bao xa, Tống Quân bị Chu Hoa Phùng Xuân gọi qua, Chu Hoa Phùng Xuân nói mình để quên cái chén ở khách sạn, nhờ Tống Quân đi qua lấy giúp cô.
Tống Quân đương nhiên không có nửa điểm cự tuyệt, gật gật đầu một người quay lại tiệm cơm, gặp người phục vụ đã thu dọn xong cái bàn, giúp Chu Hoa Phùng Xuân lấy về cái chén.
Khi từ khách sạn đi ra, trời cũng đã tối đen hoàn toàn.
Tống Quân vẫn đi con đường dọc theo bờ sông kia, ít nhiều muốn một đường đuổi theo Chu Hoa Phùng Xuân mọi người, kết quả đi trên đường, Tống Quân gặp người hóa ngựa tiền vàng ở bờ sông.
Trong lúc giật mình, Tống Quân nhớ ra hôm nay là ngày mười lăm tháng bảy.
Trong truyền thuyết tết Trung Nguyên, hôm nay là ngày mở cửa quỷ*, cũng là ngày Tống Quân được bà nhặt được, cho rằng là ngày sinh nhật hắn.
* Ở Việt Nam còn được biết tới là ngày mở cửa Âm Phủ, cũng là ngày lễ Vu Lan
Ngày hôm nay, Tống Quân hai mươi hai tuổi.
Hắn có chút sững sờ rồi hồi phục tinh thần mới biết trong tay mình vẫn cầm cái chén của Chu Hoa Phùng Xuân, hắn đi tiếp một đoạn nhưng vẫn không gặp được đám người trong lớp học.
Tốn Quân đứng ở ven đường, thở phì phò, hắn nhìn xung quanh một chút, những vẫn không nhìn thấy tung tích của bạn học giảng viên, căn bản không có một bóng người.
Một trận gió lạnh thổi qua, y phục của hắn bị gió thổi lên, cách đó không xa chỉ có một đống bụi tiền giấy đốt đang bay lên, tán loạn đầy trời, lão phu nhân đốt tiền giấy lại mất đi tung tích.
Xung quanh phi thường im lặng, chỉ có thể nghe thấy tiếng gió thổi lay động trong âm thanh của những chiếc lá.
Tống Quân ngơ ngơ ngẩn ngẩn đứng ở bên đường, bỗng nhiên nhìn thấy trên dòng sông đen có một ánh sáng đỏ sậm sáng lên, hắn ngẩng đầu nhìn thì thấy trên bờ sông không biết từ khi nào nổi lên một tầng sương mù nồng đậm, trong sương mù dày đặc có hai ngọn đèn đỏ thẫm sắc đèn lồng treo trên không, nương theo ánh sáng đèn lồng mơ hồ có thể thấy từ trên mặt sông có rất nhiều người đi lên mặt trước.
Giống như một hồi ảo ảnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!