Chương 15: Long Tinh

Khi Tống Quân tỉnh giấc, trời cũng đã sáng.

Hắn ngồi dậy trên ghế salon, giật mình nhớ tới chuyện xảy ra ngày hôm qua, việc đầu tiên là lấy điện thoại di động báo cho cảnh sát.

Tống Quân cố gắng mở cửa chống trộm, sau khi rời khỏi căn biệt thự mới cảm thấy nhẹ nhõm một hơi. Hắn không rời đi quá xa mà ở lại đợi cảnh sát đến.

Khi trời sáng, Tống Quân mới phát hiện ở kề bên khu biệt thự  xung quanh đều là những ngôi biệt thự khác, nhưng vì ở vị trí hẻo lánh nên biệt thự đều không có người ở, cửa sắt bị đóng chặt chẽ.

Hắn cũng không chờ quá lâu thì thấy xe cảnh sát tới.

Tống Quân đến bên cạnh xe cảnh sát thì dừng lại, người ở bên trong cửa kính lộ ra khuôn mặt thanh tú trẻ con.

Thì ra là tiểu cảnh sát Long Tinh mà Tống Quân từng gặp qua một lần.

Long Tinh vẫn còn nhớ Tống Quân, hắn kỳ quái hỏi: "Này, ngươi làm sao lại ở chỗ này? Ngươi không phải sinh viên Đại học C sao?"

Tống Quân không giải thích nguyên nhân cho hắn cho hắn, hắn vội vội vàng vàng để bọn Long Tinh vào nhà, kể lại phòng ở cuối hành lang có một thi thể nữ nhân, hắn tới cửa nhưng không dám tiếp tục đi vào.

Long Tinh cùng một cảnh sát khác tiến vào, rất nhanh liền gọi điện thoại cho trung tâm chỉ huy phái thêm người tới, đồng thời cũng gọi điện thoại cho cấp cứu đến.

Tống Quân nghe được bọn hắn nói trên lầu còn có hai người hôn mê.

Bây giờ, Tống Quân mới xem như miễn cưỡng trầm tĩnh lại, hắn ngồi ở trên bậc cầu thang trước cửa, nhớ lại chuyện tối qua, hắn chỉ nhớ đến thời điểm quái thú màu đen xâm nhập, sau đó hắn như thế nào ngất đi, như thế nào xuống lầu, hắn hoàn toàn không biết.

Long Tinh gọi hắn lấy khẩu cung, hắn gật đầu đồng ý.

Chuyện đã xảy ra tối ngày hôm qua, đến bây giờ vẫn thấy thực quỷ dị, vì Tống Quân nhắc tới chuyến xe buýt đêm khuya, Long Tinh đặc biệt gọi điện thoại hỏi công ty giao thông công cộng, đối phương trả lời đúng là có một chiếc xe buýt vì gặp trục trặc nên bị chậm giờ trả khách chính là chiếc xe Tống Quân có nhắc tới kia. Nhưng tình huống cụ thể thế nào thì phải tìm người lái xe buýt của công ty công cộng để chứng minh.

Trừ lần đó ra, Tống Quân nói người đàn bà hơn hai mươi tuổi biến thành một bà lão năm mươi tuổi thì Long Tinh cắn cắn bút hoài nghi liếc nhìn hắn một cái.

Tống Quân chú ý tới ánh mắt của Long Tinh, nhưng không thấy xấu hổ tiếp tục kể lại câu chuyện.

Long Tinh chú ý tới lời hắn kể, chỉ nói một câu: "Ngươi khi đó không phải bị vây hãm sao, cho nên ánh mắt mới tìm kiếm?"

Tống Quân muốn nói không phải, nhưng do dự một chút cũng không nói ra miệng xem như chấp nhận.

Nói tóm lại, Tống Quân kể lại toàn bộ hiện trường vụ án, còn hai vợ chồng trên tầng hai của biệt thự, cảnh sát tìm thấy từ trong phòng bếp một loại chất giống làn da.

Sau khi hoàn thành khẩu cung, Long Tinh nói với Tống Quân: "Ta đưa ngươi trở lại trường học."

Tống Quân gật đầu, "Cảm ơn anh cảnh sát."

Long Tinh lấy xe cảnh sát đưa Tống Quân trở về trường học.

Ở trên đường, Long Tinh hỏi hắn: "Ngươi là sinh viên chuyên ngành pháp y?

Tống Quân đáp: "Vâng, nhưng tôi chỉ chuyên bên vật chứng."

"À——" Long Tinh kéo dài thanh âm, lập tức lại hỏi, "Có khác nhau sao?"

Tống Quân nói: "Phân biệt dựa trên AND của cá nhân…"

Hắn vừa nói xong, Long Tinh liền im lặng.

Long Tinh đưa tay gãi đầu, nói mình sau khi học trung học sơ cấp đến năm nay mới đi công tác, tuổi vẫn chưa đến hai mươi."

Long Tinh thật sự nhìn còn rất trẻ, chẳng qua Tống Quân không nghĩ hắn còn nhỏ tuổi hơn cả mình. Hắn nghĩ mọi người sẽ giống hắn đi học từ trung học đến đại học học đến bây giờ.

Đi trên đường, cảm xúc của Tống Quân dần bình ổn, trải qua đoạn này nghĩ lại mà sợ hãi, có thể sẽ lưu lại bóng ma tâm lý quá lớn, nhưng dù sao Đồ Trân Trân cũng là một người còn sống, cô cho dù đáng sợ thế nào cũng sẽ bị cảnh sát bắt được, sẽ không đến dây dưa với hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!