Trên xe trừ bỏ lái xe cũng chỉ có thưa thớt vài hành khách.
Lái xe nhìn Tống Quân chần chừ không lên xe, thăm dò hỏi: "Lên xe không?"
Tống Quân cảm thấy kỳ quái, hỏi lại lái xe: "Bác tài, sao giờ này vẫn còn có xe?"
Lái xe nói: Nga, vừa rồi trên đường có trục trặc, trong chốc lát không thể sửa xong, đây là chuyến xe cuối cùng rồi, dù sao cũng phải đưa toàn bộ khách nhân tới bến."
Tống Quân vừa nghe hắn nói thì không còn hoài nghi gì nữa, sải bước lên ô tô.
Bên trong xe có khoảng bốn, năm người, đều ngồi ở phía sau, Tống Quân theo thói quen không ngồi ở phía trước. Hắn ngồi cùng hàng với một nữ nhân, Tống Quân không nhìn kỹ bộ dáng, hắn cảm thấy có chút mệt mỏi nên nhắm hai mắt lại.
Dù sao cũng là ở trên xe buýt, Tống Quân không dám ngủ quá lâu, vẫn luôn chú ý đến thông báo điểm dừng.
Nhưng thật lâu mà radio bên trong xe không có vang lên, ô tô cũng không ngừng lại.
Tống Quân mở to mắt nhìn bên ngoài, phát hiện bên ngoài là một mảnh hắc ám, cẳn bản không biết ô tô chạy đi đâu.
Cái này cũng không bình thường, bởi vì mặc dù là đêm khuya, thành phố cũng có đèn đuốc sáng trưng, nơi nơi đều có đèn đường, tuyệt đối không thể là một màu đen như vậy.
Tống Quân vừa rồi cảm thấy mơ hồ, hắn hoài nghi mình có phải hay không chưa ngủ.
Nhịn không được quay đầu nhìn, trên xe vẫn là mấy người kia, toàn bộ ngồi nguyên trên vị trí vẻ mặt hờ hững.
Tống Quân lúc này bắt đầu khẩn trương lên, hắn đứng lên đi đến phía trước, nhìn xuyên qua kính chắn gió trên xe buýt, nương theo đèn xe, hắn chỉ có thể nhìn thấy xe buýt vẫn chạy trên đường, nhưng vẫn không nhìn thấy gì.
"Bác tài bác tài!" Hắn gọi hai tiếng lái xe.
Lái xe xoay đầu lại nhìn hắn, "Làm sao vậy?"
Tống Quân hỏi: "Nơi này là chỗ nào? Qua nam lộ chưa?"
Lái xe lãnh đạm nói một câu: "Còn chưa tới đâu, gấp cái gì?"
Tống Quân trong lúc nhất thời không biết nên không nên tin tưởng, hắn lại hỏi: "Bên ngoài như thế nào toàn bộ màu đen?"
Lái xe trầm mặc một chút mới trả lời hắn: "Bị mất điện."
Tống Quân hỏi: "Vậy còn bao lâu nữa mới đến?"
Lúc này, lái xe xoay đầu lại hung tợn trừng mắt liếc hắn một cái, cái kia diễn cảm thật sự có chút dữ tợn, Tống Quân thở cứng lại, thế nhưng không dám hỏi lại.
Tống Quân chưa trở lại chỗ ngồi, hắn cầm lấy tay vịn đứng ở phía trước đợi trong chốc lát, lúc này hắn xác định đã qua thời gian điểm dừng, nhưng lái xe căn bản không có dừng xe lại, hơn nữa những người kia ngồi trên xe hoàn toàn không có phản ứng.
Hắn không dám đợi lát nữa, la lớn: "Dừng xe! Dừng xe! Tôi muốn xuống xe!"
Cho dù bên ngoài là một mảnh hắc ám, cũng tốt hơn ở lại trên xe buýt âm trầm này.
Khi Tống Quân lớn tiếng gọi, lái xe thật sự dừng xe buýt lại, cửa sau xe lập tức mở ra.
Đứng ở trước cửa xe, Tống Quân nhìn bên ngoài một mảnh tối đen, cửa xe giống như miệng một con quái thú lớn, chỉ một giây sau đều có có thể nuốt mình vào.
Tuy sợ hãi nhưng Tống Quân vẫn xuống xe.
Xuống xe không chỉ có Tống Quân mà còn có thêm một người, đó là nữ nhân ngồi phía sau hắn cũng xuống xe.
Cửa xe đóng lại, xe buýt tiếp tục đi về phía trước.
Tống Quân đứng ở ven đường sửng sốt trong chốc lát, ánh mắt thích ứng hắc ám chung quanh, mới phát hiện nơi này vốn không phải ở trung tâm chợ, nhưng cũng không biết là tới nơi nào hoang giao dã ngoại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!