Tống Quân ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn bức ảnh, lập tức cảm thấy một sự sợ hãi, hắn xoay người chạy tới phòng bà nội, cửa phòng không khóa, hắn hơi nhíu mày mở cửa ra, nhưng trong phòng không có một bóng người.
Giường chiếu chỉnh tề như rất nhiều ngày trôi qua không có dấu vết người ngủ, không chỉ là giường, cả căn phòng đều được thu dọn sạch sẽ giống như không có ai ở.
Từ phòng ngủ, phòng khách, nhà ăn, toàn bộ giống hệt với gian phòng ngủ của bà nội, quạnh quẽ không có dấu vết của người sống, thật sự là sạch sẽ, chạm khẽ ngón tay sẽ phát hiện một tầng bụi ở trên mặt bàn.
Trong phòng bếp vẫn còn dính nước, chạng vạng vừa rồi Tống Quân mới rửa bát sạch sẽ cho vào tủ bát, nhưng trong tủ lạnh không hề có thức ăn, thậm chí tủ lạnh đã bị cắt điện, bên trong hoàn toàn trống rỗng.
Tống Quân lui ra phía sau vài bước ngồi phịch ở trên ghế sa lon, nước mắt không hề báo trước chảy xuống.
Thì ra bà nội đã qua đời nhiều ngày, hai người con gái của bà nội đã đem nàng hỏa táng chôn cất, căn bản không có ai báo cho Tống Quân biết.
Nhà bà nội đã bị hai người con gái thu dọn sạch, sớm hay muộn ngôi nhà này cũng sẽ bị bán đi, Tống Quân sống ở nơi này rất ít, cơ bản không có vật gì quan trọng, lúc trước cũng chỉ có quần áo và đồ chơi, bà nội vì luyến tiếc nên mới lưu trữ.
Tống Quân tuy rằng không biết rốt cuộc là vì sao, nhưng hắn có thể mơ hồ đoán ra còn một ít đồ vật, bởi vì lúc nãy đã quên sợ hãi, bây giờ chỉ còn lại sự thương tâm.
Yên lặng ngồi ở trên ghế sa lon rơi nước mắt, Tống Quân nâng tay xoa xoa ánh mắt, đứng lên hô: "Bà nội?"
Hắn đứng trong một gian phòng tìm kiếm tung tích bà nội, nhưng không tìm thấy bất kỳ thứ gì, rõ ràng buổi tối hắn còn cùng bà nội nói chuyện ăn cơm, hiện tại sao lại biến mất không thấy.
Tìm một vòng đều không tìm được, Tống Quân đi vào trong phòng bà nội, ngồi xuống giường bà nội.
Lúc này Tống Quân không có rơi nước mắt, trong lòng hắn cảm thấy trống vắng, thật giống như có rất nhiều suy nghĩ, đột nhiên cảm thấy tất cả đều vô nghĩa, hắn thậm chí không biết vì sao hắn còn đi học.
Cứ yên lặng ngồi thật lâu, Tống Quân nghe thấy bên ngoài có một động tĩnh nhỏ.
"Bà nội?" Tống Quân lập tức đứng lên, chạy ra cửa phòng.
Nhưng bà nội không có xuất hiện mà ở giữa phòng khách có một con mèo đen, hiển nhiên là vừa nhảy từ cửa sổ vào.
Tống Quân ngây ngẩn cả người, bởi vì con mèo đen này rõ ràng chính là con mèo thường xuyên vào phòng ký túc xá của hắn.
Con mèo nhỏ nhìn hắn, "Meo meo" một tiếng rồi chậm rãi cong đuôi đi về phía hắn.
"Sao ngươi lại tới đây?" Tống Quân rất kỳ quái, hắn ngồi xổm xuống, sờ sờ đầu Con mèo nhỏ.
Tiểu hắc miêu thoải mái dùng đầu củng củng lòng bàn tay của hắn, sau đó đứng lên móng vuốt cào cào quần của Tống Quân.
Tống Quân vì thế bế nó lên.
Rất kỳ quái, nhưng vì Tống Quân đang đắm chìm ở trong bi thương nên không có tinh thần đi tìm tòi.
Hắn ôm con mèo nhỏ ngồi xuống sô pha ở phòng khách, một chút một chút vuốt ve đầu Tiểu hắc miêu đầu, trầm giọng nói: "Bà nội ta không còn."
Tống Quân kể hết mọi chuyện, tuy rằng hắn biết con mèo nhỏ nghe không hiểu gì nhưng hắn chỉ còn lại một mình nên hắn đem mọi thống khổ của mình nói ra hết.
"Ta biết bà nội lo lắng cho ta, bà nhất định là vì muốn gặp mặt ta lần cuối cùng ở nơi này, sau khi gặp được ta, bà liền biến mất, sau này ta sẽ không còn gặp được bà nữa."
"Chính là ta còn rất muốn gặp bà nội, ta có lời muốn nói với bà, hiện tại lại không còn cơ hội nói ra khỏi miệng…"
Tiểu hắc miêu ngẩng đầu lên, liếm liếm ngón tay của hắn.
Tống Quân dừng lại, cúi đầu nhìn Tiểu hắc miêu, biết nó là đang an ủi mình, vì thế nhẹ nói câu: "Cám ơn."
Sau đó, Tống Quân ôm con mèo nhỏ ngủ ở trên ghế sa lon.
Bởi vì rất mệt mỏi nên dù Tống Quân cảm thấy tư thế này không có thư thái nhưng ngay cả mộng cũng không gặp, vô tri vô giác ngủ.
Lúc nửa đêm, Tống Quân đột nhiên tiếng đập cửa đánh thức.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!