Chương 11: Lột mặt

Lúc đầu, tin tức về vụ án giết người không được truyền thông địa phương đưa tin mà là trên mạng mọi người lưu truyền một ít, có người nói khi hắn đi qua khu vực đó đã xảy ra vụ án giết người, hiện trường trông rất thảm, nhưng cụ thể thảm như thế nào thì hắn lại không nói rõ.

Lục tục đều có một chút tin tức, đáng sợ nhất là lời đồn đại, trong đó có người nói rằng: bị giết đều là nữ nhân trẻ tuổi, hơn nữa da mặt người đó đều bị lột.

Tống Quân đọc bài này không tự chủ nghĩ tới một ít hình ảnh đáng sợ.

Đột nhiên, hắn nghe được động tĩnh từ phía cửa sổ, hoảng sợ, quay đầu nhìn thì thấy Hắc Miêu nhảy vào.

Đuôi Tiểu hắc miêu vểnh lên, ở cửa sổ đi đi lại lại hai vòng, đến khi Tống Quân đưa một chén nhỏ có thức ăn mèo thì nó mới nhảy xuống, dáng đi tao nhã tới bát nhỏ.

Tống Quân ngồi xổm bên cạnh nó, ngó đầu nhìn xem nó ăn gì.

Tiểu hắcmiêu sau khi ăn xong, le lưỡi màu hồng liếm miệng, sau đó nằm xuống dưới.

Tống Quân vì thế ngồi xuống bên cạnh nó, lấy tay vuốt đầu nó.

Tiểu hắc miêu tựa hồ bị hắn mò thư thái, chậm rãi nghiêng người nằm xuống, cái đuôi hạ xuống nhếch lên.

Tống Quân gãi gãi bụng cho nó, đột nhiên đứng lên chạy tới mở cửa phòng, sau đó đến gõ cửa phòng đối diện của Hạ Hoằng Thâm.

Hạ Hoằng Thâm từ bên trong mở cửa, nhìn thấy Tống Quân tươi cười nói với hắn: "Sư huynh, bên này có một Tiểu Miêu luôn chạy đến phòng của em, anh có biết là từ nơi nào đến không?"

Hạ Hoằng Thâm nhìn thoáng qua phòng hắn.

Tống Quân cũng trở về phòng mình nhưng đã không thấy Tiểu Hắc Miêu nữa.

Hạ Hoằng Thâm nói: "Chắc là mèo hoang ở phụ cận."

Tống Quân "Vâng" một tiếng, cảm giác mình vì chuyện này mà gõ cửa phòng Hạ Hoằng Thâm hình như hơi quái dị.

Không nghĩ tới Hạ Hoằng Thâm lại nói với hắn: "Ăn cái gì không? Ta mua cho."

Tống Quân ngẩn ra, còn chưa kịp cẩn thận lo lắng phía trước liền buột miệng nói ra: "Dạ."

Hạ Hoằng Thâm nhường Tống Quân đi vào bên trong phòng của hắn ngồi xuống, cầm một túi ròng ròng đưa cho hắn. Tống Quân nhìn thấy túi ròng ròng kia, nhịn không được lại liếc mắt nhìn Hạ Hoằng Thâm một cái, kỳ quái vì sao Hạ sư huynh lại có thể thích ăn mấy thứ này, nhìn khí chất từ người hắn đều kém xa.

Hạ Hoằng Thâm ngồi xuống cái bàn bên cạnh, hỏi hắn: "Ăn ngon không?"

Tống Quân vội vàng nói: "Ăn ngon."

Hạ Hoằng Thâm gật gật đầu, "Vậy ngươi ăn nhiều một chút."

Kết quả Tống Quân ngồi ở phòng Hạ Hoằng Thâm nghiêm chỉnh ăn túi ròng ròng, sau khi trở về bị nấc cả đêm, luôn cảm thấy toàn mùi cá.

Buổi chiều ngày hôm sau, Tống Quân mới đi phòng thí nghiệm. Hắn đứng ở tầng dưới tòa nhà pháp y lại nhìn thấy bên ngoài đứng chật xe cảnh sát, hơn nữa dưới lầu cũng vây quanh không ít người.

Bước chân hắn hơi chần chừ, không biết là xảy ra chuyện gì.

Kỳ thật Tống Quân sinh hoạt ở trường học lâu một chút sẽ thấy tình huống này là bình thường, trung tâm pháp y trường học thường không xem xét bên ngoài, nhưng thường xuyên gặp các vụ án lớn hoặc là người nhà  của người chết có ý kiến, không đồng ý để pháp y công an tiến hành xét nghiệm sẽ đưa đến trung tâm trường học xem xét.

Tựa như đến khi chính thức khai giản vào tháng chín, hắn cũng sẽ đi hỗ trợ phòng thí nghiệm trung tâm.

Tống Quân đi chậm, khi vừa đi vào cửa lớn thì gặp một  thanh niên đang chơi trò chơi ngồi chồm hổm ở trên mặt đất.

Người thanh niên trẻ tuổi kia có một khuôn mặt thanh tú, miệng cắn kẹo que, đang hết sức chuyên chú chơi trò chơi phi cơ của mình.

Khi Tống Quân đứng bên cạnh hắn, đột nhiên bị người trẻ tuổi đạp một cước lên mông, người trẻ tuổi cố tình bắt lấy tay mình, cả người đứng không vững bổ nhào qua, vừa vặn ôm lấy đùi Tống Quân thì mới đứng vững thân hình.

Quần của Tống Quân suýt nữa bị hắn kéo, vừa bực mình vừa buồn cười kéo lại quần mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!