Tô Niệm đã hiểu, thì ra triều đại bọn hắn đang sống là Đại Hạ, và Hoắc Trăn chính là hoàng tử được sủng ái nhất, đồng thời cũng là Chiến Thần Đại Hạ, người được bách tính kính trọng và yêu mến sâu sắc.
Lần này, quân Di Tộc xâm chiếm, họ vốn định bao vây phía sau quân địch để hợp công, nhưng không ngờ Đại tướng quân Ôn Quần đi cùng lại làm phản. Mười vạn quân Hạ Quốc đã quay mũi giáo về phía Hoắc Trăn, muốn giết hắn ngay tại sa mạc cát vàng này.
Nếu Hoắc Trăn chết đi, quân đội Đại Hạ sẽ như rắn mất đầu, căn bản không thể chống lại cuộc tấn công của Di Tộc. Chính vì vậy mà họ mới nôn nóng muốn phá vòng vây, dẫu cho tất cả mọi người có hy sinh, cũng phải đưa Hoắc Trăn ra ngoài bằng được.
Thế nhưng phá vây đâu có dễ dàng. Tuy Quân Lang Bạc là thân vệ quân của Hoắc Trăn, dù có thể một chọi mười nhưng cũng chỉ có hơn bốn trăm người. Dưới trướng Ôn Quần có đến mười vạn đại quân, chưa kể hắn còn câu kết với Di Tộc. Để g**t ch*t Hoắc Trăn, Di Tộc không biết đã phái bao nhiêu quân đội đến đây, căn bản không thể đếm xuể.
Suốt hơn một tháng qua, họ vừa đánh vừa lui, đồ ăn và nước đã cạn kiệt, lại còn phải đối phó với hết lớp truy binh này đến lớp truy binh khác. Nếu không phải Hoắc Trăn võ công cao cường, vài lần dẫn mọi người thoát ra khỏi vòng vây, thì họ cũng không thể kiên trì được lâu đến thế.
Trong hoàn cảnh gian khổ này, các tướng sĩ lại chẳng hề nao núng, phấn khích nói rằng, dù có chết, cũng phải kéo đám phản quân đáng chết kia chôn cùng.
Tô Niệm chớp chớp đôi mắt to tròn, tiêu hóa những thông tin vừa nhận được. Quân Lang Bạc đã cạn lương hết đạn mấy ngày rồi, mỗi ngày lại phải chạy trốn, tiêu hao thể lực không ngừng. Hai chiếc vali vật tư cậu vừa mang đến, chia đều cho mỗi tướng sĩ, cũng chỉ được nửa chai nước, nửa cái màn thầu mỗi người, chẳng đủ để lót dạ.
"Mình phải mang thêm thật nhiều đồ ăn về mới được."
Rất nhanh, mặt trời đã lặn. Hoắc Trăn đến trước mặt Tô Niệm, chuẩn bị đưa cậu về nhà. Tiểu thiếu gia nhỏ bé vụng về lật tìm trong túi, lấy ra chai nước khoáng và chiếc bánh rán còn sót lại, nịnh nọt nói: "Hoắc tướng quân, lát nữa đưa tôi về, có thể đợi tôi một chút không? Tôi muốn mang thêm đồ ăn đến cho mọi người."
Hoắc Trăn nhìn chai nước kỳ lạ được đưa đến trước mặt mình, hỏi: "Ngươi còn có thể mang đồ ăn về nữa sao?"
Cái đầu nhỏ của Tô Niệm gật lia lịa, trông vô cùng tích cực: "Có thể! Chỉ cần cho tôi thời gian chuẩn bị, tôi có thể mang đến đồ ăn liên tục, muốn bao nhiêu cũng có!"
Trong sa mạc khô cằn này, việc có thể mang đến đồ ăn và nước uống vô hạn, là chuyện khó tin đến nhường nào. Nói là thần tích cũng không hề quá lời.
Nếu là trước đây, Hoắc Trăn tuyệt đối sẽ không tin những chuyện hoang đường như thế này. Nhưng Tô Niệm đã mang đến một lần rồi, ngay trước mắt hắn, là hắn tận mắt nhìn thấy.
Hoắc Trăn quyết định tin cậu.
Chẳng cần nhiều, chỉ cần một chút thôi cũng đủ để các tướng sĩ bớt khổ.
Hoắc Trăn gọi vài vị phó tướng và cao thủ trong quân đến, kể cho họ chuyện sắp tới. Mấy vị tướng sĩ này đều đã ăn đồ ăn Tô Niệm mang đến, nên làm sao không tin. Dù có không mang đến được cũng chẳng sao, số nước và đồ ăn lần trước đã đủ để họ đền đáp cả đời rồi.
Ý kiến nhanh chóng được thống nhất, một nhóm bảy người xuất phát trong đêm tối, đi ngược lại hướng họ vừa chạy đến.
Lần này tốc độ của họ còn nhanh hơn cả lúc đến. Chỉ mất nửa giờ, họ đã đến gần căn nhà gỗ.
Mấy vạn phản quân đang đóng trại ngay gần đó, nhưng may mắn thay, vì xung quanh nhà gỗ cắm đầy mũi tên nên chỉ có một tiểu đội lính đang đi thám thính, còn quân chủ lực cách nhà gỗ sáu, bảy trăm mét.
Hoắc Trăn phân phó những người khác ẩn mình, còn hắn thì giấu Tô Niệm vào trong ngực, lấy áo choàng đen che kín, dùng khinh công lướt đi. Chỉ trong vài nhịp lên xuống, hắn đã tránh được những tên phản quân tuần tra, như một con sói đơn độc ẩn trong bóng tối, lặng lẽ đến gần nhà gỗ.
"Khinh công!"
Tiểu thiếu gia không biết gì kinh ngạc đến ngây người. Cậu vẫn luôn nghĩ những thứ này chỉ là bịa đặt, dù sao chuyện "chân trái giẫm chân phải" cậu còn có thể làm ra được, vậy mà hôm nay cậu lại thấy tận mắt khinh công rồi.
Quả thực quá kỳ diệu!
Hoắc Trăn đặt cậu xuống cửa ra vào, nhẹ giọng dặn dò: "Chúng ta sẽ luôn ở ngoài đợi ngươi, ngươi vừa ra sẽ có người tiếp ứng, đừng sợ!"
Tô Niệm gật cái đầu nhỏ, thừa dịp không ai để ý, nhẹ nhàng đẩy cửa nhà gỗ, vô cùng cẩn thận đi vào.
Hoắc Trăn lại thi triển khinh công, lẳng lặng ẩn mình vào bóng tối.
Một lần nữa trở về ngôi nhà quen thuộc, Tô Niệm có chút cảm động. Hôm nay Hoắc Trăn đã cứu cậu, lại còn không ngại vất vả đưa cậu về nhà. Cậu không thể nào gọi hắn là "gã đàn ông xấu xa" trong lòng nữa rồi.
Cậu lục lọi trong nhà, phát hiện sau lần trước, đồ ăn trong nhà đã gần hết. Nhất định phải đi mua sắm một chuyến thôi.
Nghĩ rằng Hoắc Trăn và thuộc hạ sẽ không bị phát hiện trong một sớm một chiều, Tô Niệm liền lái chiếc Lamborghini phiên bản giới hạn của mình, thẳng tiến đến siêu thị lớn ở trung tâm thành phố.
Là người nổi tiếng của thành phố S, Tô Niệm vừa xuất hiện đã gây ra một cơn chấn động. Giám đốc siêu thị béo mập vội vã chạy đến trước mặt cậu, lớp mỡ bụng cứ rung rinh theo từng nhịp chân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!