Chương 21: (Vô Đề)

Hoắc Trăn không còn cách nào, chỉ có thể hết lần này đến lần khác dỗ dành cậu nhóc. Hắn nói hết lời hay ý đẹp, dỗ dỗ, tiểu thiếu gia không biết từ lúc nào đã ngủ gật, khóe mắt còn vương vệt nước mắt, chóp mũi nhỏ đỏ hồng, trông đáng thương vô cùng.

Hoắc Trăn thực sự không có cách nào với cậu nhóc. Hắn sâu sắc cảm thấy bản thân bị tiểu thiếu gia này nắm chặt. Chỉ cần cậu nhíu mày nhỏ, trái tim hắn liền loạn nhịp.

Nhẹ nhàng lau đi giọt lệ ở khóe mắt cậu, Hoắc Trăn chậm rãi nằm xuống bên cạnh. Hắn nhìn cậu rất lâu rồi mới từ từ đi vào giấc ngủ.

Sáng sớm hôm sau, khi tiểu thiếu gia mở mắt vẫn còn chút rầu rĩ không vui. Rõ ràng có nhiều xác rắn như vậy, nhưng cậu lại chẳng vui nổi chút nào.

Cậu lặng lẽ đi đến bên cạnh đống bao tải, đưa bàn tay nhỏ ra định vác một bao tải lớn lên, rồi chuẩn bị chuyển chúng về.

Bao tải rất nặng, thân hình nhỏ gầy yếu ớt của tiểu thiếu gia làm sao có thể vác nổi? Đứng yên thôi đã run rẩy, bước chân nhỏ sống chết cũng không nhấc lên được.

Hơn nữa bên trong là xác rắn mà cậu vô cùng sợ hãi. Chỉ cần vừa nghĩ đến bản thân cách xác rắn gần như vậy, liền cảm thấy toàn thân không thoải mái, sợ hãi vô cùng.

Hốc mắt tiểu thiếu gia đỏ hoe, nhưng cậu không nói một lời, chậm rãi cố gắng, muốn vượt qua thử thách khó khăn này.

Hoắc Trăn vẫn đi theo sau lưng cậu. Thấy vậy, hắn lập tức cầm bao tải trên lưng cậu nhóc xuống, nói: "Niệm Niệm làm gì vậy? Chút đồ vật này để ta cầm là được rồi."

Tiểu thiếu gia không đồng ý. Hoắc Trăn rõ ràng đã không cần cậu nữa rồi, tại sao còn đến quản chuyện của cậu? Tô Niệm giật bao tải về, định đặt lên lưng gầy yếu của mình.

"Sau này mình phải tự lập mà sống, mình có thể làm được."

Hoắc Trăn không thể nào để Tô Niệm vác những thứ này. Hắn mạnh mẽ giật lại bao tải từ tay cậu, sau đó nắm lấy người cậu kéo đến cửa nhà gỗ, dỗ dành: "Niệm Niệm đừng giận nữa, nghe lời, ngươi đến mở cửa đi, những thứ này ta cầm là được."

Tô Niệm quay lưng lại, lặng lẽ rơi lệ.

"Nếu đã không cần mình nữa, vậy thì cứ triệt để không quản mình nữa đi."

Hoắc Trăn tại sao còn hết lần này đến lần khác đến tìm cậu?

Tiểu thiếu gia đưa bàn tay nhỏ ra, khó chịu đẩy cửa ra. Hoắc Trăn thấy cửa mở rồi, vội vàng bắt đầu chuyển đồ vào. Sau khi chuyển xong, lại kéo tiểu thiếu gia đang hờn dỗi về nhà.

Tô Niệm im lặng lái xe của mình ra. Đợi sau khi Hoắc Trăn chất bao tải lên xe, cậu mới lái xe chuẩn bị đưa đến bệnh viện.

Niềm vui vượt hẳn mọi người đêm qua hoàn toàn biến mất, tiểu thiếu gia cả người đều mất hồn.

"Đều là tại Hoắc Trăn không muốn mình nữa!"

Tại bãi đỗ xe của bệnh viện, Tô Niệm hai tay trống trơn, còn Hoắc Trăn cầm bao lớn bao nhỏ xuống xe. Nhìn qua một cái, sự chênh lệch liền thấy rõ.

Khoảnh khắc này châm ngòi lửa giận của Tô Uy và Vân Mạt.

Bọn họ nghe bác sĩ Trương báo cáo nói phát hiện loài mới, nghiên cứu đã có bước đột phá, nên cố ý dậy sớm đến xem. Không ngờ lại gặp được Niệm Niệm ở đây.

Ban đầu, nghe báo cáo của Từ Tân Đạt tối qua bọn họ còn bán tín bán nghi. Dù sao Tiểu Niệm luôn là đứa trẻ ngoan, làm sao có thể làm ra chuyện bạo lực gia đình? Nhưng hiện tại bọn họ tận mắt nhìn thấy, bằng chứng vững chắc, còn có thể ngụy biện gì?

Tô Niệm cũng phát hiện cha mẹ. Nỗi uất ức đêm qua không ai quan tâm lập tức dâng trào trong lòng. Cậu bước chân nhỏ chạy nhanh đến, không thể đợi thêm nữa, muốn tìm sự an ủi từ cha mẹ.

Nhưng Tô Uy và Vân Mạt lại không có ý an ủi Tô Niệm. Bọn họ hơi nghiêng người, tránh né thân thể nhỏ bé đang tìm nơi nương tựa của cậu.

Tô Niệm cứng người lại.

"Cha mẹ... tránh mình sao?"

"Ngay cả họ cũng không cần mình nữa sao?"

"Niệm Niệm thực sự đáng ghét đến vậy sao?"

Tô Uy ho một tiếng, chỉ vào bao lớn bao nhỏ trên người Hoắc Trăn, chất vấn nói: "Tiểu Niệm, con giải thích một chút, chuyện này là sao? Không phải bảo con đối xử tốt với Hoắc Trăn sao? Sao con chẳng cầm cái gì, để Hoắc Trăn người ta phải chuyển nhiều đồ như vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!