Tô Niệm quay đầu lại, cửa sắt đã gỉ sét của nhà cậu bỗng tỏa ra một luồng sáng tựa như hố đen vũ trụ, nhìn rất chi là khoa học viễn tưởng.
["Ting! Cổng Thời Không đã mở, ký chủ đại nhân, chào ngài. Hệ thống phát hiện ngài có lòng cầu mong sâu sắc đối với sự sống, ngài đã được chọn làm người thực hiện nhiệm vụ của Cổng Thời Không. Chỉ cần ngài xuyên qua từng thế giới, giúp đỡ những người đang ở trong tuyệt cảnh tìm được cuộc sống mới, ngài sẽ được thực hiện một nguyện vọng."]
Nguyện vọng ư? Tô Niệm chẳng hề do dự, ngay lập tức hỏi: "Có thể chữa khỏi bệnh ung thư cho tôi không?"
["Đương nhiên có thể. Xin hỏi ký chủ có muốn đặt việc chữa khỏi ung thư làm nguyện vọng cuối cùng hay không?"]
"Phải."
["Đing đong! Nguyện vọng cuối cùng đã được ghi nhận thành công. Mời ký chủ mau chóng hoàn thành nhiệm vụ: 'Giúp đỡ quân Lang Bạc rời khỏi sa mạc'."]
Vừa dứt lời, Cổng Thời Không với vẻ ngoài đầy công nghệ ấy lại trở về hình dáng chiếc cửa sắt hoen gỉ, như thể mọi chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác.
Tiểu thiếu gia yếu ớt đứng ngây người tại chỗ, suốt nửa tiếng đồng hồ vẫn không thể tin nổi những gì vừa xảy ra là thật.
"Cánh cửa sắt này bỗng nhiên phát sáng, rồi nói với mình rằng chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là có thể chữa khỏi ung thư sao? Là thật ư? Mình có hy vọng để sống tiếp rồi sao?"
Cậu véo nhẹ vào cánh tay mảnh khảnh của mình, "Ôi, đau thật!"
Nước mắt của cậu tuôn ra vì đau, nhưng đồng thời, Tô Niệm cũng nhận ra, mọi chuyện vừa xảy ra đều là sự thật.
Cậu có thể sống tiếp rồi! Còn chuyện gì tốt hơn thế này nữa chứ?
Cậu đỏ hoe mũi, vì quá đỗi xúc động.
Đội quân cậu vừa gặp chính là quân Lang Bạc, muốn giúp họ rời khỏi sa mạc thì đồ ăn và nước là thứ không thể thiếu, các vật tư khác cũng phải mang theo thật nhiều.
Chuyện này chẳng phải bắt cậu phải "khắc kim" (nạp tiền) sao? Tiểu thiếu gia này cái gì cũng thiếu, chỉ thừa mỗi tiền, có cậu ở đây, mà để quân Lang Bạc đói khát thì cậu chịu thua!
Tô Niệm tràn đầy ý chí, nhanh chóng rời khỏi tầng hầm, chạy vội vào bếp. Cậu tìm thấy hai thùng nước tinh khiết lớn, rồi lấy thêm lương khô, màn thầu và túi cứu thương có sẵn trong nhà. Cậu nhét tất cả vào hai chiếc túi du lịch lớn nhất, rồi kéo chúng ra cửa tầng hầm.
Sau khi làm xong, tiểu thiếu gia mệt đến suýt ngất xỉu. Tuy là bảo cậu "khắc kim" nhưng đồ đạc lại phải tự tay chuyển. Một tiểu thiếu gia chưa từng làm việc nặng, giờ lại mắc bệnh nan y, có thể mệt đến chết được.
Nghỉ ngơi một lát, nghĩ đến sau khi chữa khỏi ung thư sẽ được tự do tự tại đi khắp nơi chơi đùa, Tô Niệm lại phấn chấn hẳn lên. Cậu đứng dậy mở cửa tầng hầm, vất vả kéo hai chiếc vali lớn đi ra sa mạc.
Vừa ngẩng đầu lên, cậu liền chạm mắt với ánh nhìn của một nhóm tướng sĩ quân Lang Bạc.
Ngay sau khi phát hiện Tô Niệm bỗng nhiên biến mất, Hoắc Trăn cho rằng cậu đã rơi vào một cơ quan nguy hiểm nào đó, lập tức lệnh cho binh lính dưới trướng lật tung nơi này lên, đến cát ở đây cũng không biết đã đào bao nhiêu lớp, thế nhưng chẳng thấy dấu vết của một cơ quan nào cả. Vậy mà Tô Niệm lại đột ngột xuất hiện từ hư không như thế.
Đúng vậy, từ hư không. Hoắc Trăn vẫn luôn đứng trên nóc nhà nên thấy rất rõ, Tô Niệm vừa rồi chính là xuất hiện từ trong không khí ngay ngoài cửa. Với công lực của hắn, không có cơ quan nào có thể qua mắt hắn được.
Hoắc Trăn nhảy xuống từ nóc nhà, đánh giá Tô Niệm từ trên xuống dưới, rồi nhìn hai cái bọc to nhỏ bên cạnh cậu, đầy vẻ nghi hoặc: "Ngươi từ đâu đi ra?"
Tô Niệm lúng túng, đây là "xuất sư bất lợi" (bước đầu thất bại) rồi sao, lần đầu vận chuyển vật tư đã bị người ta vây xem thế này. Với nhiều cặp mắt đang nhìn chằm chằm, cậu nghĩ nát óc cũng không tìm được cái cớ nào hợp lý để trả lời.
Cậu đảo mắt, ấp úng mở vali, lôi thùng nước ra rồi đáp: "Tôi... tôi đi ra từ trong cửa mà. Anh xem, tôi còn mang theo không ít đồ ăn và nước, mọi người mau đến lấp đầy cái bụng đi nào!"
Các tướng sĩ vừa nhìn thấy nước đã không thể kìm lòng, đã ở trong sa mạc lâu như vậy, khi không có nước thì còn chịu đựng được, nhưng vừa nhìn thấy, họ liền cảm thấy cổ họng nóng rát, toàn thân như đang gào thét vì khát.
Hoắc Trăn thấy vậy, đành dừng truy vấn. Hắn gật đầu, các tướng sĩ liền reo hò chạy đến bên cạnh Tô Niệm, nhận lấy thùng nước, mỗi người chỉ uống một ngụm nhỏ, không dám lãng phí một giọt nào.
Tô Niệm thở phào một hơi, cười phân phát đồ ăn cho họ, rồi lấy túi cứu thương ra, đi đến bên cạnh thiếu niên mặt tròn, nhẹ nhàng dùng cồn sát khuẩn để lau vết thương đang thối rữa của cậu bé, bôi thuốc chống viêm, cầm máu và thay băng sạch sẽ.
Tiểu Bàn, chính là thiếu niên mặt tròn, mặt mũi đỏ bừng, nhưng đôi mắt lại sáng bất thường, lấp lánh như có sao. "Ngươi là thần tiên sao? Mẹ ta nói, thần tiên trên trời là vạn năng, chỉ cần ngươi cầu nguyện, họ sẽ hạ phàm để thực hiện nguyện vọng của ngươi, còn có thể từ trong không khí biến ra đồ ăn và nước uống ngon lành."
Bị coi là thần tiên, Tô Niệm có chút ngượng ngùng, lắc đầu: "Tôi không phải thần tiên. Tôi chỉ là về nhà một chuyến, mấy thứ này đều lấy từ trong nhà ra thôi."
Hai người đang chuyện trò vui vẻ thì một giọng nói đột ngột vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện của họ: "Về nhà? Ngươi nói vừa rồi đi vào trong cửa là về nhà, lấy đồ ăn rồi lại đi ra từ trong cửa đó ư? Cánh cửa đó có thể giúp ngươi về nhà sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!