Chương 10: (Vô Đề)

Tô Niệm cảm thấy buồn nôn. "Cái tên Từ Tân Đạt này có phải quên mất chuyện anh ta đã đi mách lẻo không, vậy mà còn không biết ngại nhìn mình bằng ánh mắt ấy!"

Cậu không để tâm đến ánh mắt của Từ Tân Đạt, nói: "Anh không phải nói biết ở đây chỗ nào có đồ tốt sao? Tôi định mua vài bộ quần áo, dẫn đường đi!"

Từ Tân Đạt thu hồi ánh mắt, dẫn Tô Niệm đi dạo quanh trung tâm thương mại. Rất nhanh, họ đã đến khu vực quần áo nam. Anh ta chỉ vào một cửa hàng và nịnh nọt: "Tiểu thiếu gia, cửa hàng này vừa nhập về mẫu mã mới nhất, đủ các loại phong cách, đảm bảo ngài sẽ chọn được bộ ưng ý!"

Tô Niệm liếc mắt, thấy quần áo bên trong quả thực không tệ. Cậu vẫy tay với Từ Tân Đạt, đuổi: "Được rồi, ở đây không còn việc của anh nữa, về vị trí làm việc đi."

Sau đó, cậu cười hì hì kéo Hoắc Trăn vào cửa hàng.

Từ Tân Đạt bị "dùng xong liền vứt" tức đến muốn cắn khăn tay, nhưng vẫn nhịn. Anh ta đương nhiên không nghe lời mà về chỗ. Đối với một nhân viên, có công việc nào quan trọng hơn ông chủ không? Không hề!

Vậy nên, Từ Tân Đạt tìm một góc khuất mà Tô Niệm không nhìn thấy, lén lút rón rén tới, chằm chằm nhìn từng hành động của họ, như thể đến bắt ghen.

Hoắc Trăn bị Tô Niệm kéo vào cửa hàng, hắn liếc nhìn về phía nơi Từ Tân Đạt ẩn nấp rồi thu hồi tầm mắt.

Hắn hoàn toàn không rõ những hành vi của người hiện đại. Có những chuyện hắn cho là kỳ lạ, trong mắt người hiện đại lại vô cùng bình thường. Hôm qua hắn đã vô tình gây ra chuyện lớn, hôm nay vẫn nên cẩn thận một chút.

Vào cửa hàng, Tô Niệm nhìn trúng ngay một bộ vest màu đen. Bản thân cậu không thích màu sắc cổ điển này, nhưng Hoắc Trăn lại rất hợp với màu xám và màu đen. Mua quần áo cho hắn, đương nhiên phải chọn theo khí chất của hắn rồi!

Tiểu thiếu gia hào phóng vung tay, bảo nhân viên cửa hàng lấy bộ vest xuống, rồi đưa cho Hoắc Trăn, bảo hắn đi vào phòng thử đồ.

Trong lúc chờ Hoắc Trăn thay quần áo, Tô Niệm lại chọn hai bộ quần áo cho mình. Cậu ướm trước gương, thấy không tệ, định đợi Hoắc Trăn ra rồi hỏi hắn xem bộ nào đẹp hơn.

Chẳng bao lâu, Hoắc Trăn trong bộ vest bước ra khỏi phòng thử đồ. Vóc dáng cao ráo hoàn toàn được tôn lên, khiến tiểu thiếu gia có chút mặt đỏ tim đập.

Cậu đi đến, đi vòng quanh Hoắc Trăn ba vòng, mắt đầy sao: "Lấy bộ này đi! Hoắc Trăn, bộ vest này quá hợp với anh rồi!"

Hoắc Trăn lấy ra chiếc cà vạt đi kèm, nghi hoặc nói: "Ta đã thử vài lần rồi, không biết phải cột như thế nào."

Tiểu thiếu gia chợt nhận ra, hình như cậu chưa từng dạy Hoắc Trăn cách mặc quần áo hiện đại. "Vậy suốt thời gian qua, Hoắc Trăn đều tự học sao?"

Cậu đột nhiên cảm thấy có lỗi với hắn.

Vì quá áy náy, Tô Niệm nhận lấy chiếc cà vạt, kiễng chân quấn một vòng quanh cổ Hoắc Trăn, lặng lẽ thắt nơ cho hắn. Cảnh tượng vô cùng lãng mạn.

Thế nhưng, Từ Tân Đạt vẫn luôn đứng ngoài quan sát lại không hề thấy như vậy. Anh ta dùng sức bám chặt vào tường, tức không chịu nổi.

"Tiểu thiếu gia đáng yêu và được chiều chuộng của mình! Từ nhỏ đã được trong nhà cưng chiều, cái nơ của mình còn chưa chắc đã tự thắt. Vậy mà giờ lại đi thắt cho người khác!"

"Tên tóc dài đáng chết kia rốt cuộc có lai lịch gì! Dựa vào cái gì mà lại muốn tiểu thiếu gia nhà mình hầu hạ hắn!"

Từ Tân Đạt đang xót xa, lại thấy tiểu thiếu gia nhà mình vẻ mặt ngọt ngào, sau khi thắt xong cà vạt lại cầm hai bộ quần áo thoải mái màu trắng, giơ lên trước mặt tên tóc dài, ngượng ngùng hỏi hắn bộ nào đẹp hơn.

"Cố gắng lên đi, tiểu thiếu gia! Thể hiện phong thái của người thừa kế Tô thị đi! Ngươi phải trở thành bá đạo tổng tài cơ mà!"

Nhưng Tô Niệm một chút cũng không có ý định cố gắng. Trong lòng cậu, chỉ có ý kiến của Hoắc Trăn là quan trọng.

Thực ra hai bộ quần áo kiểu dáng không khác biệt nhiều. Hoắc Trăn cũng không phân biệt được, liền nói: "Ngươi mặc bộ nào cũng đẹp."

Mặt tiểu thiếu gia lại đỏ lên. "Hoắc Trăn quá biết cách nói chuyện rồi!"

Tô Niệm vừa vui, liền mua tất cả những bộ quần áo mà cậu thấy ưng ý.

Thấy hai người ngày càng thân thiết. "trung thần lương tướng" Từ Tân Đạt thực sự không thể chịu nổi nữa, anh ta phẫn nộ mở điện thoại, tìm số của chủ tịch, gọi đi.

Tiểu thiếu gia đang giúp Hoắc Trăn chỉnh lại phụ kiện trên quần áo, một tiếng gầm giận dữ đột nhiên truyền đến, khiến cậu giật mình. Đồ vật trên tay "lạch cạch" rơi xuống đất.

"Tiểu Niệm, con đang làm gì!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!