"Bảo vệ tướng quân! Dẫu cho chúng ta toàn quân bị diệt, cũng quyết không để tướng quân phải chết!"
Binh binh bàng bàng, tiếng kiếm đao loạn xạ, tiếng hò hét vang dội, muôn ngàn âm thanh hỗn loạn hòa thành một bản giao hưởng bi ai, vọng vào tai của thiếu niên đang nằm trên giường.
Thiếu niên ấy có ngũ quan tinh xảo, làn da trắng nõn như ngọc, nhắm mắt yên tĩnh nằm đó, tựa như một bức họa mỹ miều, khiến người ta không nỡ lòng quấy rầy. Chỉ là khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy kia, lại lộ ra vẻ mong manh, yếu ớt, như thể một cơn gió thổi qua liền có thể tan biến.
Hàng mi dài của Tô Niệm khẽ run, rồi từ từ mở ra đôi mắt đào hoa trong veo như nước hồ thu. Làn mày nhỏ thanh tú khẽ nhíu lại.
"Ai mà ồn ào đến vậy!"
Tô Niệm là công tử được sinh ra trong nhung lụa, suốt hai mươi năm sống đời nhàn hạ, đáng tiếc lại mắc phải bạo bệnh, khi phát hiện đã là lúc gần đất xa trời. Sau khi bác tuyên án tử, Tô Niệm đau khổ tột cùng, cậu giấu mọi người trở về căn nhà cũ của Tô gia, quyết định ra đi trong tư thái điềm đạm nhất. Thế nhưng, không biết có phải sắp chết nên nghe nhầm không, mấy ngày nay cậu luôn nghe thấy những âm thanh kỳ lạ, lúc to lúc nhỏ, khiến chàng đến an tĩnh đợi chết cũng không được.
Tô Niệm vén chăn mỏng, lần theo hướng âm thanh truyền đến mà đi, rốt cuộc cũng đến được cửa hầm. Một trận gió lạnh rít gào, những tạp âm bên tai dường như càng rõ ràng hơn.
Trước mắt là một cánh cửa sắt cũ kỹ, phủ một lớp rêu phong, dây xích đã hoen gỉ, tưởng chừng chỉ cần khẽ kéo sẽ đứt, nhưng lại vẫn kiên cường treo ở đó, hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Tô Niệm khựng lại trước cửa, thăm dò đưa tay đẩy nhẹ. Dây xích cũ kỹ rơi xuống, "két kẹt" một tiếng, cánh cửa mở ra.
Khoảnh khắc ấy, Tô Niệm sững sờ.
Bởi vì sau cánh cửa kia, lại là một... sa mạc.
Đẩy cánh cửa hầm ở nhà mình, lại nhìn thấy một sa mạc hoang vu!
"Thần kỳ đến vậy sao? Sao ba ba lại chưa từng kể với mình?"
Tô Niệm dò dẫm bước thêm hai bước, còn chưa kịp nhìn rõ sa mạc rộng lớn nhường nào, thì một mũi kiếm lạnh buốt đã kề vào cổ cậu. Một giọng nói uy nghiêm, trầm ấm từ phía sau vang lên.
"Ngươi là ai?"
Tô Niệm giật mình, hốc mắt phút chốc đỏ hoe. Từ bé đến lớn, cậu chưa từng bị bắt nạt, vậy mà giờ đây lại bị một kẻ dùng kiếm kề cổ. Cảm nhận được sát ý lạnh lẽo từ mũi kiếm, Tô Niệm ủy khuất giải thích:
"Tôi... Tôi tên Tô Niệm, người ở thành S. Chỉ là tình cờ đi ngang qua đây thôi. Anh... Anh có thể bỏ kiếm xuống được không, tôi sợ lắm!"
Giọng nói đứt quãng, mang theo chút nũng nịu, nghe đáng yêu vô cùng.
Bàn tay cầm kiếm của Hoắc Trăn khựng lại, đôi mày tuấn tú khẽ nhíu. Lời người này nói có vài phần khó hiểu, nhưng nhìn qua, hắn dường như không có bất kỳ uy h**p nào. Vì cẩn trọng, Hoắc Trăn đưa tay lục soát khắp người Tô Niệm, khi xác định cậu không mang theo vũ khí, mới từ từ thu kiếm về, xoay người đối mặt.
Tô Niệm rụt rè, đôi mắt hồng hồng như chú thỏ nhỏ, trông vô cùng đáng thương. Hoắc Trăn trong lòng không khỏi có chút áy náy, dường như vừa rồi hắn đã quá hung dữ với đứa trẻ này.
Nhưng rất nhanh, cảm giác tội lỗi ấy tan biến. Trên chiến trường, kẻ địch có thể dùng bất kỳ thủ đoạn nào, vẻ ngoài tuyệt nhiên không đủ để phán đoán phẩm chất thật sự của một người.
Hoắc Trăn nghiêm nghị, lạnh lùng hỏi: "Ngươi vì sao lại xuất hiện ở nơi này?"
Tô Niệm bị hắn quát, tủi thân vô cùng. Người này thật đáng ghét! Sao lần đầu gặp mặt đã bắt nạt cậu rồi? Hơn nữa, quần áo của anh ta cũng thật kỳ lạ, trông giống như áo giáp của các vị tướng quân cổ đại, màu bạc sáng lấp lánh dưới ánh nắng. Trông rất oai, nhưng hình như là kẻ xấu.
Thấy Tô Niệm cứ trừng mắt nhìn mình, không chịu đáp lời, Hoắc Trăn khẽ nhích mũi kiếm, ánh mắt trở nên hung ác.
Tô Niệm càng sợ hãi hơn, run rẩy ôm chặt bộ đồ ngủ hình gấu nhỏ. Người đàn ông kỳ lạ này, không giống bất kỳ ai bên cạnh cậu, sẽ không sủng, cũng không chiều, nếu chọc giận anh ta, mình có thể sẽ bị giết mất!
Nhận ra điều đó, Tô Niệm vội vàng trả lời: "Tôi... Tôi vừa từ trong nhà ra thôi mà."
Tô Niệm vừa nói vừa chỉ tay ra phía sau, mong đối phương tin rằng mình là người ở gần đó, đừng động thủ bắt nạt nữa.
Hoắc Trăn nhìn sa mạc mênh mông vô bờ, cười nhạo một tiếng: "Nói dối cũng không tìm cái cớ nào tốt hơn? Gần đây làm gì có một hộ gia đình nào?"
Tô Niệm kinh ngạc, vội vàng giải thích: "Tôi thật sự từ trong nhà ra!"
Câu chỉ đi vài bước thôi, sao lại không thấy nhà? Một căn nhà lớn như thế, hẳn phải rất dễ nhận ra chứ. Dù là nhà cũ, nhưng Tô gia từ hàng trăm năm trước đã là vọng tộc, kiến trúc và bố trí trong nhà đều là tốt nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!