Trần Tư Vấn ở bên Phó Yến Đình khá trắc trở.
Là bởi lúc đầu chỉ có một mình Phó Yến Đình "rất có hứng thú" với cô. Cũng chính sau lần Tôn Hách Viễn bị ngã, cô mới biết người kia tên là Phó Yến Đình. Nhưng Trần Tư Vấn bình thường không quá để tâm đến tin tức bên ngoài, chẳng biết anh là ai.
Cô chỉ biết rằng, kể từ lần đó, người ấy bỗng dưng cứ hay xuất hiện ở những nơi có mặt cô, sẽ bắt chuyện với cô, đưa nước cho cô.
Thời điểm ấy, Trần Tư Vấn đã theo huấn luyện viên của đội trượt tuyết luyện tập môn trượt tuyết tự do. Cô rất có năng khiếu, môn này ở trong nước vốn không phải dự án thể thao phổ biến, phần lớn mọi người đều chơi vì sở thích, chỉ có rất ít người thật sự theo đuổi nó như một nghề.
Trần Nhất Lan và Ôn Sơ Nịnh thấy cô thích thì đều ủng hộ, nhất là Trần Nhất Lan từng trải qua đời vận động viên nên rất thấu hiểu lựa chọn của con gái, cũng biết điều cô cần là sự hậu thuẫn từ gia đình.
Trần Tư Vấn tập luyện cùng đội trượt tuyết, khu huấn luyện còn có một số người đam mê trượt tuyết, Trần Tư Vấn luôn thấy Phó Yến Đình xuất hiện. Người đàn ông mặc bộ đồ trượt tuyết màu đen, mang mặt nạ trượt tuyết, chỉ để lộ phần nửa dưới khuôn mặt, hình dáng môi mỏng rất gợi cảm.
Ban đầu, Trần Tư Vấn còn tưởng anh là người mê trượt tuyết, vì cô hay gặp anh ở sân trượt.
Trượt tuyết tự do có độ khó rất cao, các nội dung thi đấu được chia thành kỹ thuật tuyết, kỹ thuật trên không, đua vượt chướng ngại, kỹ thuật lòng máng hình chữ U, và kỹ thuật vượt chướng ngại trên sườn dốc. Trần Tư Vấn chuyên về lòng máng chữ U và vượt chướng ngại trên sườn dốc.
Nhưng vì trong nước ít tổ chức thi đấu, nên Trần Tư Vấn thường theo đội trượt tuyết ra nước ngoài thi đấu, có khi cả nơi huấn luyện cũng ở nước ngoài.
Vậy mà lần nào cũng cách vài hôm lại đụng mặt Phó Yến Đình — Hồi mới tiếp xúc với bộ môn này, cô còn chưa hiểu về kỹ thuật động tác, chỉ thấy người đó rất điển trai. Nhưng đến khi thật sự học trượt tuyết tự do, cô mới nhận ra anh là người học cấp tốc.
Trong đội khi ấy còn có một cô gái tên Cố Tuệ Lâm, từ nhỏ đã tiếp xúc với trượt tuyết ở nước ngoài, rất hợp tính với Trần Tư Vấn.
Lúc đó, Cố Tuệ Lâm từng nói với cô — Cậu không thấy Phó Yến Đình có ý với cậu à?
Trần Tư Vấn quanh năm ở sân trượt tuyết, rảnh rỗi cũng phải bổ túc văn hóa, đâu có tâm trí để để ý người khác.
"Không thấy, sao thế?"
"Cậu không biết Phó Yến Đình là ai à?"
"Không biết." Trần Tư Vấn ngơ ngác.
"Là con trai nhà tài trợ cho giải đấu trượt tuyết của tụi mình đó," Cố Tuệ Lâm nói, "Nghe nói là thiên tài ngành Tài chính đấy."
Trần Tư Vấn chỉ "Ồ" một tiếng.
Cố Tuệ Lâm không tin nổi, cứ khăng khăng cho rằng Phó Yến Đình chắc chắn có tình ý với cô.
Trần Tư Vấn lúc đầu vẫn không tin, mãi đến sau này, Tôn Hách Viễn hay đến tìm cô, cách vài hôm lại mang thứ này thứ nọ tới cho cô.
Trần Tư Vấn thấy quá kỳ quặc, "Cậu đừng có như thế nữa, cứ mang nhiều đồ cho tớ thế làm gì?"
"Thì thấy cậu tập luyện cực khổ mà, tụi mình thân nhau vậy, tớ xót cậu thôi."
Tôn Hách Viễn cười cợt vô tư, đi theo sau Trần Tư Vấn, trong tay còn ôm hộp bánh tart mới mua cho cô, chẳng hay phía sau còn có một người đang tháo ván trượt tuyết.
Trần Tư Vấn mặc kệ cậu ta, "Tớ đi tập đây, cậu nghỉ ngơi đi."
Tôn Hách Viễn không biết trượt tuyết, lần trước ngã đau nên sợ rồi, chỉ dám ngồi ngoan ngoãn ở khu nghỉ nhìn ra ngoài.
Thấy Trần Tư Vấn mặc đồ trượt tuyết, phía trước là bàn trượt của phần vượt chướng ngại, một bóng người lướt xuống dốc uyển chuyển và đẹp mắt như mây trôi nước chảy.
Tôn Hách Viễn ngưỡng mộ nhìn, huých người bên cạnh, tưởng là người của đội trượt, nhỏ giọng hỏi, "Anh trai, hỏi chút được không?"
"Cậu hỏi đi." Phó Yến Đình cũng mang mặt nạ trượt tuyết, Tôn Hách Viễn không nhận ra anh.
"Trong đội trượt tuyết các anh có ai đang theo đuổi cô ấy không?" Tôn Hách Viễn ngại ngùng, hạ giọng hỏi.
"Không có," Tay Phó Yến Đình đang tháo ván bỗng khựng lại, "Cậu là ai?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!