Sau này khi nhớ lại khoảng thời gian ở bên Tôn Gia Diệu, Thư Khả Bội chỉ có thể dùng một câu để hình dung: Thật sự không dễ dàng chút nào.
Tôn Gia Diệu sau khi ở bên cô ấy vẫn luôn rất thắc mắc: "Cậu nhìn trúng tớ ở điểm nào vậy?"
Câu hỏi ấy mãi về sau cũng không có đáp án.
Từ nhỏ Thư Khả Bội đã có điều kiện sống tốt, bố mẹ ai cũng tái hôn, cô ấy theo bố. Khi đó bố cô ấy từng thề thốt sẽ chăm sóc con thật tốt, thế mà đến năm Thư Khả Bội 10 tuổi lại tái hôn, rồi cùng người phụ nữ ấy sinh thêm một cậu con trai.
Từ ngày hôm đó trở đi, Thư Khả Bội cảm thấy mình không còn thuộc về căn nhà này nữa.
Cô ấy từng đến sống cùng mẹ, mẹ cũng đã tái hôn, chồng mới có một cô con gái riêng, cô ấy luôn cảm thấy chính mình mới là người thừa.
Ban đầu cô từng phản kháng nhưng bố mải làm việc, mẹ kế chỉ giữ phép lịch sự ngoài mặt. Thư Khả Bội nhận ra sự nhạy cảm của mình luôn bị gia đình này bỏ qua. Có lẽ bố cô từng để ý, nhưng khoảng cách thế hệ khiến ông không biết cách bày tỏ, điều duy nhất có thể cho cô là một cuộc sống vật chất đầy đủ.
Cô ấy lớn lên yên ổn, muốn gì được nấy, hiếm khi bị thứ gì hấp dẫn.
Thế nhưng lần đầu tiên bị thu hút lại chính là khi cô ấy gặp Tôn Gia Diệu.
Cậu ta không giống bất kỳ chàng trai nào cùng tuổi, cậu ta rạng rỡ như nắng, thậm chí có phần ngay thẳng vụng về.
Lần đầu tiên Thư Khả Bội nhìn thấy cậu ta bước vào lớp, điều đầu tiên cô ấy nghĩ là, người này cao ghê. Đôi mắt sạch sẽ sáng trong, dáng người rắn rỏi, cao hơn hẳn bạn cùng lứa. Bộ đồng phục học sinh đơn giản mặc lên người cậu ta lại đẹp lạ thường.
Sau đó cô hỏi Ôn Sơ Nịnh, Ôn Sơ Nịnh nói cậu ta là vận động viên chuyên nghiệp.
Thảo nào.
Thư Khả Bội liếc nhìn cậu ta vài lần, nếu là người khác chắc chỉ mỉm cười rồi quay đầu đi, nhưng Tôn Gia Diệu thì không. Cậu ta cứ thế ngồi đó, đôi mắt trong veo nhìn cô, hỏi tỉnh bơ, "Cậu nhìn gì tớ đấy?"
17 tuổi, tâm tư con gái luôn đơn giản mà nhạy cảm.
Lần đầu tiên hai người thật sự nói chuyện ngoài những lời chào hỏi thông thường là sau hôm đại hội thể thao hôm ấy.
Cả hai tiện đường về chung, trên đường về Thư Khả Bội cố gắng tìm đề tài nhưng Tôn Gia Diệu lại hơi lạ lẫm, lúc đầu không mấy hưởng ứng. Cô ấy nói là chính, cậu ta chỉ đáp cho có. Đường về hơi xa, cứ im lặng mãi thì gượng gạo. Nửa chặng sau, Tôn Gia Diệu lén liếc sang, thấy cô ấy có vẻ không vui còn băn khoăn không biết mình làm sai điều gì nên khẽ ho mấy tiếng rồi lại chủ động lên tiếng.
Chỉ là, Thư Khả Bội không tài nào theo được đề tài Tôn Gia Diệu tìm. Cậu ta nói chuyện bơi lội rồi lại chuyển sang bóng rổ. Thấy cô ấy im lặng, cậu ta có chút nản lòng, "Cậu giận hả? Tớ sai chỗ nào à?"
Mặt Thư Khả Bội lạnh tanh, "Có giận đâu."
"Thế sao cậu không trả lời?"
"Cậu đi nói chuyện bóng rổ, bơi lội với con gái đấy?" Thư Khả Bội ngạc nhiên, "Cậu chưa từng nói chuyện với con gái à?"
"Có chứ, đội bơi của bọn tớ cũng có con gái mà."
"Vậy mọi người không nói chuyện hả?"
"Nói chứ, bàn cách tăng tốc khi bơi ếch, rồi cải thiện tư thế bơi ngửa nữa."
"…" Thư Khả Bội quay mặt đi. Tôn Gia Diệu trưng ra vẻ vô tội, cơn giận trong lòng cô vì thế mà tan đi mất. Cuối cùng cô ấy lúng túng nói, "Lúc nãy cậu không thèm để ý đến tớ."
"… Tại vừa rồi tớ chưa quen cậu mà."
"Vậy sao mới nãy cậu nói nhiều với tớ thế?"
"Thì tại thấy cậu giận còn gì?"
"…"
Thư Khả Bội lại không muốn để ý đến cậu ta nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!