Chương 94: (Vô Đề)

Lần đó Tôn Hách Viễn bị ngã, nằm viện suốt nửa tháng — Thật ra chỉ bị trật khớp nhẹ thôi, Thư Khả Bội nói thằng bé chẳng làm sao nhưng lại không chịu ra viện, cứ nằng nặc đòi nằm lì trong bệnh viện. Khi ấy Trần Tư Vấn còn đến thăm cậu ta mấy lần, về sau không đến nữa, Tôn Hách Viễn đành chịu, ủ rũ bảo Thư Khả Bội làm thủ tục xuất viện.

Ôn Sơ Nịnh nhạy bén nhận ra giữa hai đứa trẻ hình như có chuyện gì đó, nhưng nghĩ đến giai đoạn tuổi dậy thì nhạy cảm, cô cũng không hỏi nhiều.

Mãi cho đến một ngày thứ Bảy, Trần Tư Vấn 16 tuổi hiếm khi ăn diện thật xinh đẹp, Ôn Sơ Nịnh ngồi xem phim trong phòng khách, Trần Nhất Lan ngồi bên cạnh cô. Rồi họ cùng nhìn thấy người xưa nay chỉ mặc quần áo thể thao ra khỏi nhà như Trần Tư Vấn lại mặc một chiếc váy dài xinh xắn.

Ôn Sơ Nịnh khẽ huých vào khuỷu tay Trần Nhất Lan, "Chắc chắn đang giấu gì đó rồi."

Trần Nhất Lan đợi đến khi Trần Tư Vấn đi ra bèn thuận miệng hỏi, "Đi đâu đấy con?"

"Đi xem ca nhạc với bạn ạ." Trần Tư Vấn đứng trước gương sửa lại tóc, quay lưng về phía hai người, nói xong thì cầm điện thoại định ra khỏi nhà.

"Đi với ai vậy?" Ôn Sơ Nịnh hỏi, lại bổ sung một câu, "Cần cha mẹ đón không?"

"Bạn học trong trường ạ, con tự về được."

"Tôn Hách Viễn à?"

"Không phải mà!"

Trần Tư Vấn có hơi ngại ngùng nhưng không nói rõ. Ôn Sơ Nịnh cũng không gặng hỏi, "Ra ngoài nhớ cẩn thận nhé."

Ôn Sơ Nịnh và Trần Nhất Lan nhìn nhau, cuối cùng không nói thêm gì nữa.

Trần Tư Vấn có năng khiếu trượt tuyết, sau lần đó thì được huấn luyện viên đội tuyết chú ý rồi bắt đầu dẫn cô bé đi tập môn trượt tuyết tự do, đương nhiên cũng đến trao đổi với phụ huynh.

Ôn Sơ Nịnh vốn không mong con theo đuổi thể thao chuyên nghiệp nhưng vẫn tôn trọng ý nguyện của Trần Tư Vấn, huống hồ cô bé rất hứng thú. Giống như Trần Nhất Lan từng nói, năng khiếu là điều kiện tiên quyết nhưng nỗ lực và yêu thích mới là thứ giúp người ta đi xa hơn.

Tối hôm ấy, Ôn Sơ Nịnh cùng Trần Nhất Lan ra ngoài tản bộ, đi ngang qua một nhà thi đấu, thấy bên ngoài đang có rất đông người xếp hàng, hỏi ra mới biết là có buổi biểu diễn ca nhạc.

Hai người dừng chân một lát, quảng trường bên ngoài là một rừng người trẻ tuổi. Ôn Sơ Nịnh lướt mắt nhìn qua, thật sự trông thấy Trần Tư Vấn.

Bên cạnh cô là một cậu trai cao gầy, hai người đứng cách nhau vài phân, cậu trai cầm hai cốc nước trái cây trên tay, Trần Tư Vấn cố gắng bình tĩnh nhưng vẫn bị Ôn Sơ Nịnh nhìn ra là đang căng thẳng.

Mấy tâm tư vụng về nhỏ bé của con gái thật chẳng giấu nổi.

Trần Nhất Lan không để ý, Ôn Sơ Nịnh khoác tay anh đi tiếp, khi quay đầu lại vừa khéo thấy Trần Tư Vấn đứng bên cậu trai đó, cậu ta đưa nước cho cô, Trần Tư Vấn hơi luống cuống, vô tình chạm vào tay cậu.

Ôn Sơ Nịnh ngẩng đầu nhìn Trần Nhất Lan, bỗng nhiên nhớ đến chính mình năm 16 tuổi.

Mùa hè năm 16 tuổi đó, Tôn Gia Diệu gửi cho cô cả đống ảnh, là ảnh chụp linh tinh trong lúc họ đi huấn luyện bên ngoài. Ôn Sơ Nịnh lật xem, lập tức nhận ra từng bức ảnh có mặt Trần Nhất Lan.

Mấy cậu con trai đứng chung một chỗ, Trần Nhất Lan vẫn luôn nổi bật nhất.

Hoặc có lẽ là vì trong mắt cô, cậu luôn là người đầu tiên cô nhìn thấy.

Áo phông, quần đùi, cậu thiếu niên 16 tuổi đã cao hơn 1m9, vóc người rắn rỏi, đường nét cứng cáp. Mấy cậu trai đứng bên bờ biển, Tôn Giai Diệu kể họ đang huấn luyện ở một thành phố ven biển, ai cũng đen nhẻm, chỉ có Trần Nhất Lan vẫn trắng trẻo.

Ôn Sơ Nịnh xem ảnh, lưu lại tất cả những tấm có cậu.

Ngay sau đó, Tôn Gia Diệu gọi tới nhưng đầu dây bên kia lại vang lên giọng nói quen thuộc của Trần Nhất Lan.

"Có muốn đi ăn cơm chung không?"

Giọng nói quen thuộc vừa lọt vào tai, dây thần kinh đang thả lỏng liền căng lên theo phản xạ.

Cô chẳng hiểu vì sao mình lại hồi hộp đến thế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!