Thời kỳ mang thai của Ôn Sơ Nịnh trôi qua khá vui vẻ — Tất cả là nhờ vào chế độ sinh hoạt điều độ của Trần Nhất Lan và sự hướng dẫn chuyên môn từ Chu Mộng và Uông Như.
Trần Nhất Lan sống rất nề nếp, sáng nào 6 giờ cũng dậy, mang bữa sáng về cho cô, hai người cùng ăn, rồi anh lại dắt cô ra ngoài đi dạo. Buổi tối sau bữa cơm cũng vậy, anh luôn đưa cô ra ngoài đi bộ một vòng. Cuối tuần, đôi khi họ còn cùng nhau đi dã ngoại, cắm trại, khiến Ôn Sơ Nịnh chẳng hề nhận ra những tháng ngày ấy đã trôi qua nhanh đến thế.
Khi thai được tám tháng, Ôn Sơ Nịnh đi lại không được thoải mái lắm. Cô không lên cân nhiều nhưng ngồi lâu thì hay đau lưng. Hôm đó theo Trần Nhất Lan ra ngoài ăn tối, không ngờ, cái túi mà cô đã tặng anh làm quà sinh nhật, giờ lại bị anh "chiếm dụng" làm túi đồ chuyên dụng cho Ôn Sơ Nịnh. Anh lôi ra một chiếc đệm lưng mềm nhỏ xíu, kê sau ghế giúp cô ngồi dễ chịu hơn.
Trong quán lẩu nghi ngút khói, Ôn Sơ Nịnh nghiêng người nhìn vào ba lô của anh, kết quả toàn là những món linh tinh của cô, kẹp tóc, băng đô, khăn giấy, sôcôla, thậm chí còn có cả kẹo sữa vị nho mà cô thích nhất.
Giống như tiệm tạp hóa vậy, cô muốn gì anh cũng có thể lấy ra từ trong đó.
"Sao anh mang lắm thứ thế?" Nhân lúc đồ ăn chưa lên, Ôn Sơ Nịnh ghé lại hỏi.
Trần Nhất Lan khui lon soda đưa cho cô: "Để em có thể xinh đẹp đeo chiếc túi nhỏ của mình thì mấy thứ linh tinh này để anh mang là được rồi."
Ôn Sơ Nịnh chống cằm nhìn anh, Trần Nhất Lan đưa cốc cho cô, nhướng mày nhìn cô cười.
Ôn Sơ Nịnh bật cười, chờ anh nhúng rau giúp mình. Anh vẫn như trước, thanh nhã sạch sẽ, khiến cô có cảm giác "chỉ một ánh mắt là say cả đời".
Sợ Ôn Sơ Nịnh mang thai dễ buồn bực, Trần Nhất Lan mua cho cô không ít váy, tất cả đều gói trong túi quà, để cô rảnh rỗi ở nhà thì "mở quà". Ôn Sơ Nịnh lúc đó như chơi trò bóc hộp bất ngờ, mỗi sáng đều mở một chiếc.
Cô ngồi trên sô pha, thấy anh bước tới, liền nằm xuống gối đầu lên đùi anh, tay đeo chiếc nhẫn vừa mở ra, ngửa mặt nhìn anh, "Em ngày nào cũng mở một chiếc, còn bao nhiêu chiếc nữa?"
"Mười tháng, mỗi ngày một chiếc." Trần Nhất Lan nắm tay cô, giữ trong lòng bàn tay mình.
Ôn Sơ Nịnh đung đưa tay, ngắm chiếc nhẫn trên tay phải, "Sao anh thích tặng nhẫn cho em thế, bàn trang điểm của em có cả đống rồi. Phí quá."
"Cô Ôn đúng là quý nhân hay quên."
"Hả?"
Ôn Sơ Nịnh nằm trên chân anh, trở người nhìn anh.
"Hôm đầu tiên tặng nhẫn cho em," Trần Nhất Lan nói, "Là để nói rằng, mỗi ngày em đều ở trong tim anh, rằng anh thật sự yêu em rất nhiều. Tặng em thêm nhiều nhẫn cũng chỉ là muốn nhắc em biết lại thêm một ngày nữa anh vẫn yêu em nhiều như thế."
"Trần Nhất Lan, nhà anh tính ngày kỷ niệm theo từng ngày luôn hả?" Ôn Sơ Nịnh bị anh chọc cười, ngẩng mặt nhìn anh.
"Phải đấy, kỷ niệm với vợ anh phải tính từng ngày." Trần Nhất Lan kéo tay cô, "Đi thôi, đến giờ ngủ rồi."
Ôn Sơ Nịnh sinh con gái vào đầu tháng 12, đúng mùa đông ở Yên Kinh, bên ngoài phủ một tầng tuyết mỏng.
Nhờ chế độ sinh hoạt và ăn uống khoa học của Trần Nhất Lan, kết quả kiểm tra trước sinh của Ôn Sơ Nịnh được bác sĩ khen ngợi hết lời, lúc sinh cũng rất nhanh, chỉ hơn một tiếng là xong.
Ôn Sơ Nịnh có cảm giác như mình chỉ mới ngủ một giấc.
Khi tỉnh dậy, đã được chuyển về phòng bệnh, một căn hộ nhỏ.
Trời đã tối, trong phòng chỉ sáng đèn đầu giường, bên ngoài cửa sổ, tuyết nhẹ nhàng rơi.
Cô nghiêng đầu, thấy Trần Nhất Lan đang ngồi cạnh, bên cạnh là chiếc nôi nhỏ của em bé.
Trần Nhất Lan thấy cô tỉnh thì lập tức đi gọi bác sĩ, sau khi xác nhận mọi thứ ổn thỏa, mới nắm lấy tay cô, hồi lâu không nói gì.
"Vất vả rồi." Anh cúi người, đan tay vào tay cô, hôn lên trán cô, "Ngủ thêm chút nhé?"
Ôn Sơ Nịnh chưa buồn ngủ, nằm trên giường nghiêng đầu nhìn anh. Là con gái, da còn nhăn nheo, không khóc không quấy. Trần Nhất Lan đã học y tá cách bế bé, giờ đang ngồi trên sô pha cạnh giường ôm con.
Cô chỉ lặng lẽ nhìn anh, nghe anh nói, đứa bé này hơi giống cô.
"Anh đâu có thấy em lúc mới sinh ra trông thế nào đâu mà nói giống?" Ôn Sơ Nịnh cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!