Chương 9: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lúc về nhà sau bữa ăn, Ôn Sơ Nịnh vẫn ủ rũ.

Thực ra cô đã đoán được chuyện này từ trước rồi.

Dì Hứa là giáo viên Toán khối 12 ở trường Trung học số 1, vốn dĩ là người nghiêm khắc, Ôn Sơ Nịnh cũng vô thức hơi e dè với dì ta.

Tới nhà cha, khắp nơi trong nhà toàn bày đồ của em gái Ôn Hứa.

Ôn Thiệu Huy đang nấu ăn, dì Hứa thì kèm Ôn Hứa, năm nay lên lớp 7, làm bài tập.

Ôn Sơ Nịnh ngồi trong phòng khách, chẳng biết phải làm gì.

Rồi cô nghe dì Hứa nói với cha —

"Gần đây thành tích môn Toán của Ôn Hứa tụt mấy hạng, ban đầu còn tính cho con bé vào lớp chuyên sâu của cấp 2 nữa."

"Mới lớp 7 thôi mà, gấp cái gì." Ôn Thiệu Huy cười ha hả.

"Sao không gấp được, vào lớp chuyên sâu mà ổn định trong TOP 10 thì sẽ được tuyển thẳng vào lớp chọn ở trường Trung học số 1 đấy, chuyện giáo dục phải bắt đầu từ nhỏ chứ."

"Đừng tạo áp lực cho con bé mà."

"Áp lực cái gì! Thi đại học chỉ thua 1 điểm thôi mà cách mấy nghìn tên đấy!"

Ôn Thiệu Huy cười ha hả, tiếng xào nấu vang lên lạch cạch trong bếp.

Dì Hứa bất mãn, đòi tự nấu bảo Ôn Thiệu Huy ra ngoài nói chuyện.

Mùi cơm thơm lừng từ từ lan ra, những lời này vô tình hoặc cố tình đã khiến trái tim Ôn Sơ Nịnh chua xót.

Lúc cô đi học không có cha mẹ kèm bài, cũng chẳng ai hỏi han tới việc ăn uống hay thành tích cả.

Tốt hay xấu gì cũng toàn do tự cô cố gắng.

Ôn Thiệu Huy bước ra, bóc cho Ôn Sơ Nịnh một trái quýt đường.

Ôn Sơ Nịnh cảm ơn, nhận lấy, quýt đường mà lại không ngọt, rất chua.

Ôn Thiệu Huy muốn nói gì đó với cô, nhưng khi chuẩn bị mở miệng lại phát hiện ký ức về đứa con gái này đã dừng lại năm nó 6 tuổi, sau đó…

Ôn Sơ Nịnh ít nói, ngoan ngoãn, không hoạt bát năng nổ như Ôn Hứa, ông cũng chẳng nhớ đứa con gái này thích gì, mỗi năm dịp sinh nhật và Tết đến, ngoài việc lì xì cho cô thì cũng không biết tặng gì cho cô.

"Học cho giỏi nhé con." Cuối cùng Ôn Thiệu Huy nói.

"Cha ơi, con làm bài xong rồi, cha qua kiểm tra giúp con với…"

Ôn Hứa từ trong phòng gọi to.

Ôn Thiệu Huy cười, bảo Ôn Sơ Nịnh ăn ít bánh kẹo, sắp nấu cơm xong rồi, sau đó lại đứng dậy vào phòng.

Ôn Sơ Nịnh ngồi trên ghế sô pha, vừa tính nói chuyện đầu năm mình thi được bằng Taekwondo, nhưng lời vẫn còn nghẹn ở cổ họng đã phải nuốt vào.

Tiếng xào nấu, tiếng cười nói, cả bánh kẹo trên bàn đều tràn ngập hơi ấm.

Tất thảy đều quá xa vời với cô.

Bữa cơm này quá khó nuốt, cả buổi cô chẳng chen câu nào vào, chỉ biết vùi đầu ăn cơm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!