Chương 8: (Vô Đề)

Ở nhà, Trần Nhất Lan cũng chẳng yên ổn gì mấy.

Trong nhà như một dây cung đang căng cứng, chẳng biết đứt khi nào, may mà Uông Như đang bận làm việc nên không có thời gian để nói chuyện với cậu.

Trần Kiến Bình thì đỡ, để tránh cãi nhau nên ông chỉ về ở nhà được một ngày rồi về đội tuyển tỉnh luôn.

Trước khi đi, Trần Kiến Bình nói với cậu, bơi cho giỏi, cha tin con.

Trần Nhất Lan nằm trên giường, đã rất lâu rồi chưa có được một giấc ngủ yên lành.

Lúc huấn luyện thì mệt rã rời, sáng 5 giờ rưỡi đã phải dậy chạy bộ, bơi không chỉ có bơi không mà còn phải tập thể lực và sức bền, 10 giờ rưỡi tối cũng phải đi ngủ đúng giờ.

Hết ngày này qua ngày khác.

Ban đầu rất thích bơi lội, nhưng nghĩ tới việc tương lai chỉ lặp đi lặp lại một việc thế này, tự dưng cậu lại thấy khô khan, không chịu nổi được. Cậu cũng chỉ mới 17 tuổi, cũng mơ hồ về tương lai, từng là người được mọi người vây quanh nhưng lại bỗng phát hiện hóa ra mình cũng chỉ là người bình thường.

Kỷ lục thế giới cho nội dung 400m hỗn hợp là 4 phút 03 giây 84.

Thành tích của An Đông là 4 phút 13 giây.

Thành tích của cậu là 4 phút 17 giây.

Chênh nhau bốn giây.

Trần Nhất Lan lật người, lúc còn ở đội tuyển tỉnh thì đồng đội còn động viên nhau, nhưng bước lên cao hơn đều toàn là cạnh tranh khốc liệt, cùng lắm cũng chỉ vỗ vai nhau một cái, nói một câu cố lên.

Làm gì có tình người như câu của Ôn Sơ Nịnh.

Trần Nhất Lan ngủ rất say, hiếm khi mộng mị. Cậu mơ thấy ngày còn bé, lúc đó cậu đã bơi rất giỏi rồi. Trần Kiến Bình thì làm huấn luyện viên ở trường thể tháo phía sau khu nhà công vụ, cậu cũng ngâm mình trong bể bơi đó suốt.

Lúc đó có mấy đứa nhỏ nghe nói nên chạy tới khen lấy khen để.

Sau này vào đội tuyển thành phố, đội tuyển tỉnh, có rất nhiều người ngưỡng mộ cậu.

Rồi sau đó nữa, cả lời cổ vũ cũng trở nên xa xỉ.

Trong đội chẳng ai rảnh mà chiều chuộng cảm xúc nhạy cảm của cá nhân, các đàn anh đàn chị cũng từng như thế, những người có thể thực sự tham gia những giải đấu lớn không chỉ thắng ở thành tích hay kỹ thuật mà còn thắng ở tâm lý vững vàng.

Chỉ còn một người duy nhất…

Ôn Sơ Nịnh nói với cậu, cậu rất tuyệt vời.

Hồ sơ học bạ của Trần Nhất Lan vẫn ở trường thể thao tỉnh, cuộc sống thường nhật của cậu rất đơn giản, nếu không có giải thì tập ở trường, có giải thì tới thủ đô, đến trụ sở huấn luyện tập tiếp.

Cuối tháng 8, Uông Như đã đến hai lần, giáo viên trường thể thao tỉnh nghe Cảnh Ái Quốc và Trần Kiến Bình nói cũng chỉ cho rằng Uông Như đang vớ vẩn, thế là lấy cớ bảo để vài tháng nữa rồi tính, tìm cách thoái thác.

Cuối cùng chẳng làm được gì, chỉ có thể cho Trần Nhất Lan tạm học ở lớp thường trong hai tháng.

Uông Như cứ lải nhải suốt, bà thấy có gì đó không ổn nhưng giờ nhờ người khác thì đúng là khó hơn lên trời, bà nói, "Mẹ nghĩ con nên học cho giỏi đi, sau này thi vào trường đại học tốt, thời buổi này làm gì chẳng được? Không phải mẹ không ủng hộ con, nhưng chúng ta cũng phải nhìn vào thời thế đã, con thấy cha con làm huấn luyện viên trường thể thao tỉnh, hồi trẻ cũng giành không ít giải trong nước đúng không?

Cuối cùng thì sao, cuối cùng chỉ làm huấn luyện viên trong cái trường nhỏ ấy, Olympic bốn năm mới có một lần, mấy ai mà lọt vào được hả con? Cả huấn luyện viên Cảnh Ái Quốc của con nữa, mang danh huấn luyện viên đội tuyển quốc gia mà mẹ cũng chẳng thấy đào tạo được ai vô địch Olympic…"

Trần Nhất Lan không ừ hử gì, chỉ ngồi trong phòng xem tài liệu mà Cảnh Ái Quốc gửi cho mình sáng nay.

Uông Như lải nhải một hồi, ý chính vẫn là không muốn cậu bơi tiếp nữa.

Thực ra cậu cũng quen với mấy lời này rồi, trong đội cũng có phụ huynh gọi điện tới, không muốn con mình bơi tiếp vì xót con cực khổ luyện tập ngày đêm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!