Chương 6: (Vô Đề)

Chu Tuyển Dương không phải một người cậu cứng nhắc mà rất cởi mở, hơn nữa cũng từng gặp Trần Nhất Lan rồi. Ban đầu đúng thật chỉ xem hai đứa như bạn bè chơi chung từ nhỏ, thế nhưng bây giờ, Chu Tuyển Dương lại cảm giác chuyện không đơn giản như vậy.

Nhưng Chu Tuyển Dương cũng chẳng lo, mỗi năm hai đứa chỉ gặp nhau đúng dịp hè, không ảnh hưởng gì tới học hành nên anh ta cũng làm lơ luôn, thậm chí là lúc này —

Ngâm đá chỉ mất hai mươi phút, xong Chu Tuyển Dương bảo sẽ đặt chỗ nhà hàng cho tụi nhỏ ra ngoài ăn.

"Cậu có đi không ạ?"

Ôn Sơ Nịnh vô thức nhìn anh ta.

"Cậu á? Hôm nay cậu bận rồi." Sao Chu Tuyển Dương không nhìn ra được ánh mắt của đám thiếu niên này, anh ta trêu, "Không đi đâu, Trần Nhất Lan cao quá, đi với nó cậu thấy áp lực."

"c** nh* ơi, cậu đứng với con không áp lực à? Trần Nhất Lan 193 thì con cũng 190 mà!"

Tôn Gia Diệu đứng dậy trong thùng đá, "ào" một tiếng, nước đá và nước bắn bắn tung tóe.

Hai thiếu niên cao hơn mét 9, quanh năm ngâm nước tập bơi nên cơ thể rắn chắc, da dẻ cũng trắng trẻo hơn các vận động viên khác, nước trượt dọc theo cơ ngực và cơ bụng rõ ràng.

Chu Tuyển Dương không kiềm được mà cảm thán vẻ đẹp của tuổi trẻ.

Ôn Sơ Nịnh đeo tai nghe nhìn thoáng qua bên kia, vừa hay bắt gặp nụ cười trên khóe môi Trần Nhất Lan. Cậu cười rất đẹp, khóe môi cong cong, ánh mắt lấp lánh còn rực rỡ hơn cả ánh nắng, khiến người ta phải bất giác nóng mặt.

Trần Nhất Lan đứng dậy, chiếc quần đùi đen đã ướt đẫm, Ôn Sơ Nịnh lại bắt đầu tưởng tượng linh tinh, tâm sự hường phấn của thiếu nữ như một cánh cửa ngầm vậy, chỉ một nụ cười, một làn gió xuân mang theo nhiệt độ của cậu cũng đủ để mở toang cánh cửa ấy ra.

Bên trong là vườn hoa bí mật của tuổi 17, gió vừa thổi qua khiến từng đóa hoa kiều diễm nở rộ, lặng lẽ khoe sắc dưới vầng trăng.

Bữa cơm đó cuối cùng chỉ còn Ôn Sơ Nịnh và Trần Nhất Lan.

Tôn Gia Diệu bị mẹ gọi về nhà ăn cơm.

Khỏi cần nghĩ cũng biết mẹ Trần Nhất Lan chắc lại ở lại bệnh viện trực đêm rồi.

"Cậu có cần nói với cha cậu một tiếng không?" Ôn Sơ Nịnh hỏi.

"Không cần đâu, tối qua ông ấy đã về đội tuyển tỉnh rồi."

Trần Nhất Lan kéo khăn lông lau tóc, tóc hơi dài, ẩm ướt quét qua lông mày, cậu chỉ nói một câu nhẹ tênh mà thờ ơ như vậy.

Ôn Sơ Nịnh im lặng, nhờ tới cuộc cãi vã tối qua, cô đang suy nghĩ xem nên an ủi thế nào thì một cái khăn lông đã bay tới, vừa hay trùm ngay lên đầu Ôn Sơ Nịnh.

Ẩm ướt, có mùi thanh mát của chanh xanh và cam quýt.

"Suy nghĩ vớ vẩn, đi thôi."

Trần Nhất Lan xoa đầu cô qua lớp khăn.

Ôn Sơ Nịnh kéo khăn xuống, Tôn Gia Diệu đã chuồn mất, trong phòng chỉ còn cô với Trần Nhất Lan.

Trần Nhất Lan đã thay một chiếc quần short màu xám, đang c** tr*n cúi người nhặt áo thun trên ghế. Cậu xoay lưng về phía cô, sống lưng hơi lõm xuống hiện ra cái bóng nhàn nhạt dưới ánh nắng, làn da trắng mịn, khi cúi người xuống, đường nét cơ bụng thật gợi cảm và đẹp mắt.

Vốn chỉ tính nhìn một cái rồi quay đi, ai ngờ lại vô thức nhìn chằm chằm.

Ôn Sơ Nịnh suy nghĩ: Chắc chắn là vì đám con trai trong lớp toàn gầy còm hoặc béo ú, thân hình đẹp thế này chỉ có trên mạng thôi.

Đang nhìn, Trần Nhất Lan đột nhiên xoay người lại, đụng ngay ánh mắt của cô.

Cậu cầm áo thun bằng vải cotton bằng một tay, thản nhiên chìa tay ra.

Chậc, cơ thể thiếu niên đẹp thật, đến cả đường gân xanh và mạch máu mờ mờ trên cánh tay cũng đầy hormone.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!