Chu Mộng chỉ ở nhà được vài ngày đã phải về rồi.
Trước khi đi, Chu Mộng đưa cho cô một chiếc thẻ ngân hàng.
"Mẹ?"
"Mẹ biết con sắp tốt nghiệp đại học rồi, dù sau này đi làm hay học cao học thì con cứ làm những gì mình thích đi. Mấy năm nay mẹ kiếm được không ít, nếu sau này con muốn an cư ở thành phố nào thì cứ mua nhà ở đó, thích gì cứ mua," Chu Mộng thấy cô chưa nhận bèn dúi thẻ vào tay cô, "Lấy đi, không đủ thì nói với mẹ, mẹ cho tiền."
Mũi Ôn Sơ Nịnh cay cay.
Lần này về, Chu Mộng gần như không mang theo hành lý gì mà chỉ xách một chiếc túi nhỏ.
"Mẹ ơi," Ôn Sơ Nịnh ôm bà, "Con không hề trách mẹ."
"Nào, mẹ mới trang điểm xong, đừng làm mẹ khóc chứ."
Chu Mộng cười, "Nhớ chăm sóc bản thân nhé con. Không cần tiễn mẹ ra sân bay đâu, con cứ ở nhà đi."
Ôn Sơ Nịnh vẫn nhất quyết đòi tiễn, Chu Mộng không khuyên được nên chỉ đành chiều theo.
Ôn Sơ Nịnh đưa bà tới tận khu kiểm tra an ninh, nhìn Chu Mộng đi vào.
Thứ Chu Mộng đã dạy cô là sự dũng cảm, độc lập và lý trí sáng suốt.
Dù phần lớn thời gian bà không thể ở cạnh Ôn Sơ Nịnh được.
Ôn Sơ Nịnh cứ đứng ở sân bay, trên màn hình lớn hiển thị chuyến bay của Chu Mộng đã cất cánh.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết là chiếc nào, chỉ thấy có một chiếc máy bay đang lăn bánh rồi từ từ bay lên trời.
Ôn Sơ Nịnh đứng trong sân bay, tự nhiên thấy lòng hơi trống trải.
Cô phân vân không biết nên bắt tàu điện ngầm về nhà hay là mua vé đi tìm Trần Nhất Lan luôn —
Đáng lý hôm nay không nên làm phiền cậu, nhưng tự nhiên Ôn Sơ Nịnh lại rất muốn gặp cậu một chút.
Đang tính mở điện thoại ra xem vé thì có cuộc gọi gọi tới.
Cũng khá thần giao cách cảm ấy chứ.
Ôn Sơ Nịnh vuốt màn hình nhận máy.
"Ôn Sơ Nịnh…"
"Sân bay thông báo tới quý khách, chuyến bay tới Yên Kinh…"
"Cậu đang ở đâu vậy?"
Trần Nhất Lan mới gọi tên cô đã bất ngờ nghe tiếng thông báo của sân bay, giọng điệu cậu lập tức nghiêm túc hơn.
"Tớ mới tiễn mẹ ở sân bay," Ôn Sơ Nịnh nghe ra sự căng thẳng trong giọng cậu nên bật cười, "Mới tính gọi cho cậu đây."
"Ừ, tớ đang tính hỏi hôm nay là thứ Sáu, cậu có muốn chơi cuối tuần không," Trần Nhất Lan khẽ ho một tiếng, "Tớ có thể về."
"Thế thì khỏi đi, cậu đừng đi lung tung, để tớ qua đó."
Ôn Sơ Nịnh biết vốn họ chẳng có cuối tuần gì, chỉ là cuối tuần sẽ tập ít hơn một chút thôi.
Vẫn nên bớt chuyện lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!