Sau khi xác nhận thời gian được nghỉ, Ôn Sơ Nịnh vẫn chưa vội mua vé về nhà. Đợt đó được nghỉ lễ, Chung Nhan Nhan đợi chắc chắn không cần phải thi lại nên ngay ngày hôm sau đã mua vé về nhà.
Phần lớn các bạn học đã về hết, cả khu ký túc xá bỗng trở nên vắng vẻ hẳn.
Ôn Sơ Nịnh nán lại thêm vài ngày, một là vì muốn tranh thủ gặp Trần Nhất Lan thêm một chút, hai là ở lại ký túc xá ôn tập chuẩn bị cho kỳ thi cao học.
Lâm Chi giúp cô chọn trước mấy trường để tham khảo nhưng thật ra Ôn Sơ Nịnh vẫn chưa quyết định được, chủ yếu là vì chưa biết sau này Trần Nhất Lan tính thế nào.
Dù sao thì cô cũng đã quyết định rằng cậu đi đâu cô sẽ đi theo đó mà.
Nhưng ký túc xá sẽ đóng cửa vào tháng 6, vì thế dì quản lý ký túc xá còn đặc biệt nhắc Ôn Sơ Nịnh chuyện này.
Ôn Sơ Nịnh mua vé tàu về Lâm Giang vào ngày hôm sau.
Hôm ấy Trần Nhất Lan có buổi tập nhưng là tập ở trung tâm huấn luyện bơi lội của Đại học Hoài Xuyên.
Ôn Sơ Nịnh đã gọi trước cho Trần Nhất Lan, Trần Nhất Lan bảo cô tới thẳng đó.
Giữa mùa hè nắng gắt, Ôn Sơ Nịnh mặc quần short áo phông, vừa đi vừa chạy tới nơi, mướt cả mồ hôi.
Trong bể bơi có mở điều hòa với nhiệt độ vừa phải.
Bể bơi rất rộng, là dạng bể thi đấu tiêu chuẩn 50m.
Dưới nước có rất nhiều đội viên đang tập luyện, Ôn Sơ Nịnh đẩy cửa kính vào, nhìn một vòng đã thấy Trần Nhất Lan.
Trần Nhất Lan đang ngồi cạnh bục nhảy, cậu mặc quần bơi bó sát màu xanh đậm, hơi thở hơi gấp gáp, từng đường nét cơ bắp hiện rõ theo từng nhịp thở.
Có lẽ là mới lên bờ chưa lâu nên tóc vẫn còn ướt, tóc mái hơi dài bị cậu vuốt hết ra sau, vầng trán mịn màng càng làm nổi bật sống mũi thẳng tắp.
Chỉ là, tay trái cậu đang cầm túi đá chườm lên cổ tay phải.
Cậu nghe thấy tiếng bước chân bèn quay đầu nhìn thoáng qua, sau đó đứng dậy. Cảnh Ái Quốc không có ở đây, cậu nói với người bên cạnh, "Tao đi trước nhé."
"Ừ, lát nữa là thầy Cảnh về rồi đấy."
"Tao đi ăn chút rồi quay lại thôi."
"Ừ."
Người đó gật đầu.
Trần Nhất Lan cầm túi chườm đi về phía cô, dáng người cao lớn rắn rỏi, xương quai xanh rõ nét, tỉ lệ rất cân đối.
Tràn đầy hormone.
Ôn Sơ Nịnh có hơi ngượng ngùng.
Trần Nhất Lan tiện tay cầm khăn lông lau tóc, hất cằm, "Tớ đi thay đồ đã. Cậu ở đây đợi tớ nhé, bên này có điều hòa mát hơn."
"Ừ."
Ôn Sơ Nịnh ngồi ở khu nghỉ bên cạnh đợi cậu, Trần Nhất Lan cầm túi đi vào phòng thay đồ.
Cô vừa ngồi xuống thì cửa kính đã lại bị đẩy ra, Cảnh Ái Quốc mặc áo polo trắng, quần dài kaki, ôm chồng bảng biểu vào với vẻ mặt mệt mỏi.
Nhìn lướt qua một vòng, ông thấy một cô gái khá quen.
"Tới đợi Trần Nhất Lan hả?" Cảnh Ái Quốc lau mồ hôi, đi tới gần hỏi cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!