Chương 46: (Vô Đề)

Ôn Sơ Nịnh nghỉ hè sớm, tháng 5 thi vài môn, nộp xong mấy bài luận là học kỳ gần như cũng đã kết thúc.

Trận đấu tiếp theo của Trần Nhất Lan rơi vào cuối tháng 9 đầu tháng 10, hè này cậu không về Lâm Giang.

Nhưng ký túc xá trường Ôn Sơ Nịnh lại sửa đường ống nước, kế hoạch ở lại Hoài Xuyên của cô như đổ sông đổ bể.

Tuy nhiên theo như cô tính thì đi từ Lâm Giang cũng chỉ mất hai tiếng ngồi tàu cao tốc, có vẻ không xa lắm.

Ôn Sơ Nịnh định khi nào có kết quả thi sẽ ở lại ký túc xá chuẩn bị cho kỳ thi cao học.

Đúng lúc ấy, Ôn Sơ Nịnh lại nhận được một cuộc điện thoại từ dãy số hơi bất ngờ.

Là Ôn Thiệu Huy.

Ôn Sơ Nịnh do dự một lúc lâu, vì suốt mấy năm qua, Ôn Thiệu Huy rất ít khi liên lạc với cô.

Luôn giữ tần suất mỗi năm khoảng ba, bốn cuộc gọi.

Lần này Ôn Thiệu Huy gọi tới khiến Ôn Sơ Nịnh thấy hơi bất ngờ, nhưng cuối cùng cô vẫn bắt máy.

"Cha."

"Bé Nịnh à, hôm nay con có rảnh không?" Ôn Thiệu Huy nói, "Cha đang đi công tác ở Hoài Xuyên, muốn ăn bữa cơm với con."

"Cha, có chuyện gì hay sao ạ?"

Ôn Sơ Nịnh ngồi trước bàn, trước mặt là vài cuốn sách đang mở.

"Đâu có gì đâu, chỉ muốn gặp con thôi mà. Cũng lâu lắm rồi không gặp nhau, bình thường con lại không ở Lâm Giang…"

Ôn Sơ Nịnh rất ít khi nghe Ôn Thiệu Huy dùng giọng điệu này để nói chuyện.

Cô suy nghĩ một lúc rồi đồng ý.

Ôn Thiệu Huy chọn một quán lẩu cách trường cô không xa.

Lúc Ôn Sơ Nịnh tới, Ôn Thiệu Huy đã ở đó.

Dường như ông ta không hề thay đổi gì, giống như một người đàn ông trung niên hơi dư dả, trông có vẻ thân thiện, chỉ là hơi mệt mỏi như những người cha khác thôi.

Ôn Sơ Nịnh hay thấy ông ta đăng bài trên trang cá nhân, trước đây trang cá nhân ông ta rất trống, nhưng mấy năm nay thỉnh thoảng lại đăng ảnh phong cảnh cùng vài câu cảm thán về cuộc sống.

Nhiều khi cô cũng có đọc, trong lòng nghĩ có lẽ đàn ông trung niên ai cũng thế.

Ôn Sơ Nịnh đi tới, ngồi xuống, "Cha."

"Bé Nịnh tới rồi à," Ôn Thiệu Huy gọi một bình trà, tự rót cho cô một tách, "Chà, lâu quá không gặp rồi, bé Nịnh lớn thật rồi. Thế nào, học có mệt không con? Ở Hoài Xuyên ổn chứ?"

"Ổn ạ, học cũng bình thường."

Có lẽ vì thật sự đã quá lâu không gặp nên Ôn Sơ Nịnh cứ cảm giác cuộc hội thoại này hơi gượng gạo.

"Nào, để cha gọi món."

Ôn Thiệu Huy mỉm cười, gọi khá nhiều đồ ăn. Ôn Sơ Nịnh không nói nhiều, chủ yếu là Ôn Thiệu Huy nói.

Cứ như đang cố tình kể cho cô biết những chuyện này để bù đắp gì đó.

Nội dung đại khái là gần đây Ôn Thiệu Huy có đầu tư nhỏ với bạn bè ở bên Hoài Xuyên, có dịp sẽ tới chỗ Ôn Sơ Nịnh chơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!