Lần đầu tiên Ôn Sơ Nịnh phát hiện thể lực của mình yếu tới vậy.
Lúc tới núi tuyết Ngọc Long là phải ngồi cáp treo, chỉ mười phút thôi mà độ cao đã tăng lên 1000m so với mực nước biển, Ôn Sơ Nịnh đã bắt đầu có một số phản ứng độ cao trên đường đi cáp treo, cả người rũ rượi hết.
Trần Nhất Lan ngồi cạnh cô, giơ tay nắm tay cô có vẻ lo lắng, nhưng Ôn Sơ Nịnh chỉ yếu ớt đáp một câu: Tới cũng tới rồi mà.
Vụ phản ứng độ cao này cũng tùy thể trạng của từng người, Trần Nhất Lan có nền tảng tốt nên gần như không có biểu hiện gì nghiêm trọng cả.
Lần này trong chuyến cáp treo của họ có một hướng dẫn viên trẻ đang dẫn đoàn, kể chuyện về núi tuyết Ngọc Long cũng nhưng vài câu chuyện tiếu lâm khác.
Ôn Sơ Nịnh thì hoa mắt chóng mặt.
Trần Nhất Lan đã chuẩn bị sẵn bình oxy cho cô rồi.
Cáp treo liên tục lên cao, hôm nay núi tuyết Ngọc Long phủ một lớp sương mù, bên dưới trắng xóa chẳng thấy gì cả.
Ôn Sơ Nịnh tựa vào vai cậu, nhìn xuống lớp sương trắng vô tận bên dưới qua cửa sổ.
Trên mặt nạ dưỡng khí phủ một lớp sương mờ, Trần Nhất Lan cầm giúp cô, Ôn Sơ Nịnh chớp mắt nhìn cậu.
"Giống bà già lắm đúng không?" Có oxy nên cũng dễ chịu hơn tí rồi.
Ôn Sơ Nịnh hơi yếu ớt hỏi.
"Thế thì cũng là một bà già đẹp lão." Trần Nhất Lan hỏi cô, "Dễ chịu hơn chưa?"
"Đỡ hơn nhiều rồi."
Ôn Sơ Nịnh bĩu môi, khi nãy trước khi ra khỏi nhà Trần Nhất Lan đã chuẩn bị thuốc chống phản ứng độ cao cho cô, thế mà cô rất tự tin, sống chết không chịu uống. Cuối cùng mới lên cáp treo có tí đã bắt đầu choáng váng buồn nôn, may mà Trần Nhất Lan có mang thuốc theo, cô uống xong nghỉ một lát mới khá hơn tí.
Vào những lúc như thế này, Ôn Sơ Nịnh luôn thấy may mà có cậu ở bên.
Cáp treo chỉ đi mất mười mấy phút, Ôn Sơ Nịnh tựa đầu lên vai cậu, mắt thì ngước lên nhìn sườn mặt cậu. Trần Nhất Lan hình như cảm nhận được nên cũng cụp mắt nhìn cô.
Ôn Sơ Nịnh chẳng thấy lãng mạn chút nào —
Mình vừa thở oxy vừa ngắm cậu ấy.
Dãy núi tuyết Ngọc Long nối tiếp nhau rất hùng vĩ, một mảng trắng xóa, khi đứng ở trên đài ngắm cảnh thật mới cảm nhận được mình nhỏ bé tới nhường nào, làn sương trắng buông xuống, tất cả đều trở nên mờ ảo.
Những phiến đá ấy đã tồn tại cả nghìn năm lịch sử, lớp tuyết trắng phủ bên trên không hề tan chảy.
Ôn Sơ Nịnh cố gắng cầm bình oxy, gần như đã dùng hết một bình rồi.
Cô quay đầu nhìn Trần Nhất Lan.
Hôm nay trời không được đẹp lắm mà hơi âm u, sương mù mờ mịt, chỉ có một tia sáng le lói rọi xuống ở phía xa.
Ôn Sơ Nịnh vốn tự nhận mình là người theo chủ nghĩa duy vật, vậy mà khi nhìn thấy tia sáng ấy, nghe phía sau có du khách hò reo, cô lại vô thức nghĩ tới Trần Nhất Lan.
Con đường dài đằng đẵng, tớ luôn mong ở điểm kết thúc là cậu.
Ôn Sơ Nịnh lấy điện thoại trong túi ra tính chụp ảnh, Trần Nhất Lan phản ứng độ cao nhẹ hơn nên bèn giơ tay lấy điện thoại của cô.
"Chụp cảnh hay chụp người đây?" Cậu hơi buồn cười hỏi cô.
Ôn Sơ Nịnh dựa sát tới gần cậu.
Trần Nhất Lan khẽ cười một tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!