Chương 42: (Vô Đề)

Huấn luyện cao nguyên gần như là chương trình hàng năm đối với vận động viên, vì môi trường thiếu oxy trên cao nguyên có thể thúc đẩy hiệu quả khả năng chịu đựng của tim phổi, nhất là các môn như marathon và điền kinh lại càng quan trọng hơn. Huấn luyện trên cao nguyên có hiệu quả tốt có thể đặt nền móng vững chắc cho cả mùa giải trong năm.

Nhưng vì khu huấn luyện cao nguyên rất rộng nên không chỉ có vận động viên chuyên nghiệp  mà còn có một số vận động viên tự túc tới đây tập.

Hơn nữa, vừa mới tới ít nhiều sẽ bị phản ứng độ cao, vì thế thầy Cảnh cho họ một khoảng thời gian để thích nghi trước, cũng biết đám nhóc này không nén được tò mò nên cho nghỉ hẳn vài ngày để đi chơi luôn.

Lúc này Trần Nhất Lan mới có thời gian rảnh.

Ôn Sơ Nịnh uống thuốc rồi mơ màng thiếp đi, lúc tỉnh dậy đã thấy thêm hai tiếng nữa trôi qua.

Trong phòng chỉ có một chiếc đèn ngủ đang sáng, trong một khoảnh khắc, Ôn Sơ Nịnh cứ ngỡ đây là giấc mơ của mình, nhưng ly nước đặt trên tủ đầu giường lại nhắc cô rằng đây là sự thật.

Áo khoác của Ôn Sơ Nịnh vắt bên mép giường, cô lần tay với lấy, định bước xuống giường thì lại thấy một bóng người lờ mờ ngoài ban công.

Trần Nhất Lan đang gọi điện thoại ngoài đó.

Ôn Sơ Nịnh ngồi trên giường, nhìn bóng lưng của cậu một lát.

Ngoài ban công có vài dây đèn trang trí nhỏ, trên kệ trưng đầy hoa cỏ, bóng dáng cao ráo của Trần Nhất Lan đứng đó như được phủ thêm một lớp filter.

Ôn Sơ Nịnh cẩn thận mang giày vào, kết quả Trần Nhất Lan thấy cô đã dậy nên bèn nói vài câu rồi cúp máy, đi vào.

Cậu thả điện thoại vào túi, giơ tay chạm vào trán của Ôn Sơ Nịnh.

Lòng bàn tay hơi mát áp sát vào trán cô.

"Thấy đỡ hơn chưa?" Cậu hỏi.

"Đỡ hơn nhiều rồi."

"Ra ngoài ăn cơm được không? Nếu không thì để tớ đặt thức ăn ngoài."

"Đi được mà."

Vốn tới đây là để đi chơi mà, huống hồ gì thời gian gặp nhau không có nhiều, Ôn Sơ Nịnh không muốn để mọi ký ức đều chỉ có ở trong căn phòng này.

Ôn Sơ Nịnh đi rửa mặt, lần này không mang theo nhiều hành lý, chỉ có vài bộ đồ thay và một chiếc áo khoác dày thôi.

Cô vào phòng vệ sinh thay một bộ ấm áp hơn, soi gương thấy sắc mặt mình hơi tệ nên bèn trang điểm nhẹ một chút rồi mới bước ra.

Bấy giờ đã gần 9 giờ nhưng hai người vẫn tìm được một quán bán đồ ăn, nằm trong một con phố cổ có mái vòm, xung quanh trang trí toàn là hoa.

Hai người lên tầng 2, là khu ăn uống ngoài trời.

Ôn Sơ Nịnh gọi vài món đơn giản, sau cùng thấy đồ uống trong thực đơn đặt tên lòe loẹt quá, cô không xem giới thiệu mà chọn bừa luôn.

Kết quả đem lên mới phát hiện là một ly đồ uống sáng tạo.

Trong ly là đá bào và nước ép vải với soda có ga, phía trên cắm một cái chai nhỏ.

Uống thử một ngụm thấy có vị nước trái cây, vị sữa ngọt, mát lạnh.

Ôn Sơ Nịnh không biết đồ uống này có cồn, chỉ cảm thấy uống khá ngon thôi.

Ăn xong bữa tối, Trần Nhất Lan xuống lầu tính tiền, Ôn Sơ Nịnh ngồi bên cạnh lan can tầng 2. Vì đang bị sốt mà uống hết ly đồ uống kia nên đầu óc cô bắt đầu hơi mê man rồi.

Trần Nhất Lan bước lên đã thấy Ôn Sơ Nịnh tựa vào hành lang, sắc mặt mệt mỏi ỉu xìu. Vừa hay có nhân viên phục vụ đi lên dọn dẹp, Trần Nhất Lan nhìn thoáng qua phía bàn họ, lúc này mới thấy trên cái chai nhỏ có chữ alcohol.

Rồi luôn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!